Trong ánh lửa bập bùng, cùng những tiếng nổ vang vọng tới tận bầu trời, Xích Quỷ âm trầm rời khỏi mật đạo, ngắm nhìn cảnh tượng dòng người xô đẩy nhau rời khỏi nơi hỗn loạn. Gã cảm thấy rất có ý nghĩa, ít nhất thì cả đời gã chinh phạt khắp nơi, nhưng vẫn chưa thấy qua tràng diện nào kinh tâm động phách như vậy cả.
Bởi vì đế quốc Nova tuy truyền thụ văn minh đấu khí cho đấu tinh đại lục, nhưng lại cố ý hạn chế mặt khoa học kỹ thuật, nên đối với đại đa số người, thì vật chất gây nổ vẫn còn là thứ gì đó rất mới mẻ.
Trần Vân Vũ dùng cả tuần trời chuẩn bị, đem quỷ khí hiện thực hóa thành 200 tấn C4, cài đặt khắp nơi, khiến cho cả tòa thành nháy mắt đã chìm trong biển lửa hòng thu hút binh lính trong thành, để tiện bề tiếp cận Xích Quỷ. Gã muốn có 1 trận tay đôi với kẻ được mệnh danh là quái nhân thiên tài trong giới đấu sư.
Xích Quỷ thực chất là thiên tài nghìn năm có một. Hắn xuất thân là ăn mày, vốn chẳng phải nhà danh gia quyền quý gì cả, nhưng lớn lên lại sở hữu cốt cách và khí lực lại mạnh mẽ hơn xa người thường. Cơ duyên xô đẩy hắn trở thành tướng cướp, chuyên kiếm ăn trên sự đau thương chết chóc của người khác. Đồng thời, lại nhờ bản tính tàn nhẫn cùng đầu óc thông minh hiểm độc, nên sau khi tìm được trọn vẹn bí thuật của Khô Cốt Kinh từ một bí cảnh, tên này liền tự mình thành lập nên một thế lực quân phiệt.
Nhờ có Khô Cốt Kinh và đám đàn em bộ hạ, Xích Quỷ trong nháy mắt từ tướng cướp liền được triều đình chiêu an, ban cho chức vị thành chủ. Đầu phục triều đình, tương đương với việc rũ bỏ hết tội ác trước kia, danh chính ngôn thuận trở thành người cai trị hợp pháp, không còn phải lo việc bị trả thù nữa.
Xích Quỷ sinh thời có thói tàn nhẫn vô tâm, nhưng lại cực kỳ chung tình. Trong một lần gặp qua Bạch Liên Nhi, thằng này đã thề là sẽ lấy nàng làm vợ cho bằng được. Nhiều lần tỏ tình, hăm dọa, bức bách cũng không xong, nên trải qua hơn chục năm mòn mỏi, Xích Quỷ vẫn cứ cô độc ôm trong mình mối tình năm ấy.
Quay lại với hiện thực, Trần Vân Vũ sau khi kích nổ hàng loạt các cứ điểm, liền âm thầm phóng ra thần thức bao quát, tìm kiếm Xích Quỷ. Gã vừa chạy vừa lùng sục khắp nơi, ngước lên bầu trời, liền thấy Xích Quỷ mọc ra đôi cánh bằng đấu khí lơ lửng trên ấy quan sát khắp nơi.
“Thằng còi, dám chiến không?”
Vũ gào lên, tỏa ra sát khí ngút trời, năng lượng của gã dày đặc tới nỗi tạo thành dị tượng quái Behemoth cao đến hơn 50m, khiến cho ai nấy trông thấy đều run rẩy sợ hãi từ trong vô thức. không cũng chẳng có ý nghĩa gì cả. Nô bộc xưa nay không có họ, chẳng qua nếu A Thất muốn, chỉ cần xin thì Bạch Liên Nhi cũng sẽ đồng ý đốt khế ước bán thân của nàng, rồi để nàng tự chọn 1 họ nào đó cho riêng mình thôi.
Nhưng ban cho họ Bạch thì lại là chuyện động trời đó nha.
Điều đó có nghĩa là A Thất từ nay sẽ là thành viên của Bạch gia, được sự bảo vệ của Chiến Thần – Bạch Khởi, đồng thời sẽ có tài nguyên tu luyện vô tận.
“Ta muốn ngươi thành hôn với cái tên kia… trói chặt hắn với Bạch gia chúng ta.”
“Thành… thành chủ… thuộc hạ…”
“Gọi là mẫu thân đi.” – Bạch Liên Nhi cười hiền hòa vuốt đầu A Thất, tỏ vẻ cưng chiều hết mực.
Thực ra thì bà từ nhỏ đã nhìn nàng lớn lên, vừa là sư phụ, vừa là người đỡ đầu trong quân đội nên thành ra có khác gì mẹ ruột đâu?
“Dạ…”
Ở bên này Bạch Liên Nhi và A Thất diễn một màn mẹ con thật cảm động thì bên kia trận chiến của Vũ và Xích Quỷ cũng đang tới hồi cao trào. Cả 2 tung chiêu qua lại, tạo thành đủ loại dị tượng ma quỷ trông ghê gớm vô cùng.
Xích Quỷ thì có Khô Cốt Kinh nổi danh dị hợm, còn Vũ thì dù đã tạo ra hệ năng lượng mới nhưng vẫn dùng quỷ thuật làm nền tảng, thành ra chiêu số đều mang màu sắc đen tối tà ác của địa ngục.
Bạch Liên Nhi và A Thất đứng xem đến mê muội cả đầu, chẳng qua một người cấp 8 và một người cấp 6 thì dẫu có tập trung hết cỡ cũng chẳng thể nhìn ra được huyền cơ bên trong.
“Xích Quỷ lãnh đạo và luyện binh thật chẳng ra làm sao, nhưng võ nghệ thì đúng là áp đảo quần hùng.” – Bạch Liên Nhi thầm đánh giá và cảm thấy xấu hổ vì cái danh thiên tài của mình.
“Mẫu thân, mau nhìn.” – A Thất thấy Bạch Liên Nhi thất thần liền lay gọi.
Hóa ra Vũ và Xích Quỷ đã sắp tới đoạn cuối của cuộc chiến. Chỉ thấy Vũ đã sớm vặt được cánh tay trái của Xích Quỷ ra, còn bản thân gã cũng bị đối thủ móc ra một con mắt. Không hề có những tiếng kêu gào la hét nói nhảm như tưởng tượng, mà trong sự im lặng tới đáng sợ ấy, mỗi khi 2 cao thủ so chiêu, từng đòn đánh ra đều khiến đối phương tàn phế đến dọa người. có sức mạnh cơ bắp lớn nhất địa ngục.
“Trời ơi… cái gì thế kia.” – Bạch Liên Nhi và A Thất đều sợ đến mất hồn, bởi tràng diện chiến đấu đáng sợ như vậy, họ chưa từng thấy qua.
“Mau tránh thôi.”
Bạch Liên Nhi nắm tay A Thất, cùng nhau thi triển bí thuật Huyết Lôi Độn Pháp. Cả 2 mau chóng xuyên qua không gian, rời khỏi vị trí đang đứng ban đầu. Quả nhiên là bà đã đoán đúng, bởi chỉ sau vài nhịp thở, cảnh tượng 2 con quái vật khổng lồ đánh nhau liền khiến cho phương viên vài chục km xung quanh tan thành bình địa, không còn bất cứ sinh vật sống nào tồn tại.
Cách đó hơn 100km, Bạch Liên Nhi và A Thất chui lên từ cồn cát. Cả 2 mượn sức của nhau thi triển Huyết Lôi Độn Pháp nên không bị thoát lực, chẳng qua 2 người đàn bà vẫn còn đang choáng váng vì dư chấn của trận chiến để lại mà thôi.
“Ngươi nghĩ ai sẽ thắng?” – Bạch Liên Nhi phủi cát cho A Thất, rất ra dáng 1 người mẹ hiền từ.
“Chắc chắn là Vũ.”
Bạch Liên Nhi không bất ngờ vì câu trả lời của A Thất, nhưng bà lại cảm thấy mông lung vì chính mình nhiều hơn. Bởi nếu bỏ qua mọi phương diện lợi ích mà Vũ có thể mang lại cho gia tộc bà, thì trái tim nhỏ bé của Bạch Liên Nhi cũng thực lòng mong Vũ sẽ bình an trở về… không chút hư tổn.