Hành trình tuổi thơ

Phần 40
Phần 40

Hôm nay là chủ nhật nên em về nhà chơi một bữa với lại xem ở nhà có việc gì cần phụ không. Về đến nhà thì thấy mấy đứa em đang chuẩn bị đi lễ. Ba mẹ thì chắc là lên ngoại rồi. Vậy là em lại chở lũ nhỏ lên nhà thờ. Đến hết lễ thì em lại tiếp tục phụ dạy giáo lý cho lũ nhỏ. Lúc đầu em với anh Huy nói mãi mà lũ nhóc này chả thèm nghe, hoạ may là có vài đứa bé gái ngoan chịu nghe lời. Vậy mà từ lúc nhỏ Phụng xin qua phụ dạy thì lũ nhỏ thì bọn này tự nhiên ngoan hẳn ra, không biết nhỏ Phụng làm sao hay thật.

– P: Giờ Đức về luôn hả?

– Em: Ừ, Đức đưa mấy thằng em về nữa.

– P: Ừ, vậy thôi.

– Em: Có chuyện gì hả?

– P: Không có gì đâu, thôi Phụng về đây. – Giọng hơi trầm xuống.

– Em: Ê Phụng, đợi Đức xíu.

– P: Làm gì?

– Em: Cứ đứng đây đợi Đức đi.

Rồi em phóng ra cổng xem nhưng chẳng có chỗ nào bán hoa cả. Số là em muốn mua vài bông hoa tặng bù cho nhỏ Phụng mùng 8/3 ấy mà. Khổ thay bây giờ lại không có chỗ bán mới chết chứ. Trong lúc đó bỗng trong đầu em nảy ra ý tưởng. Em chạy vào quán bán hàng ngay đó mua một đống kẹo mút rồi bó lại như một bông hoa ấy. Tuy hơi xấu nhưng kệ đi, có còn hơn không.

– Em: Tặng bù 8/3 nè.

– P: Tặng Phụng hả?

– Em: Ừ.

– P: Cảm ơn Đức nha, hoa này ngộ thiệt, ăn được luôn chớ, hihi.

– Em: Phụng không thích thì trả đây.

– P: Phụng nói không thích hồi nào.

– Em: Ờ… thì…

– P: Thôi Phụng về trước nha. – Nhỏ Phụng bất ngờ hôn lén em giữa thanh thiên bạch nhật, giữa sự chứng kiến của cả trăm người. Lần này đúng khốn nạn đời em rồi, cho dù em có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội quá. Và cũng từ đó mọi người đều gán ghép em với nhỏ Phụng.

Chớp mắt đã đến ngày thi học kì hai, em cũng cặp sách đến trường thi oai như ai.

Hôm đầu thi toán sử. Toán thì em không lo lắm, còn sử thì em nản vô đối (môn sử nó ngắn gọn xúc tích cỡ nào thì chắc các bác cũng biết nhỉ).

Hôm thứ hai là Văn với sinh. Hai môn này em cũng tàm tạm hoàn thành trên 6. 5 Điểm. Lần lượt các môn địa, hoá, công nghệ… em cũng vượt qua.

Đến môn anh thì em đúng đứng cmn hình luôn. Nhìn mặt chữ loạn xì ngầu mà em muốn chóng mặt luôn. Cũng may là 100% trắc nghiệm chứ nếu không thì bỏ mợ rồi.

Kỳ thi cuối năm đã qua, bây giờ lại phải bù đầu lo cho kỳ thi tuyển sinh. Em cũng muốn thi vô trường chuyên nhưng mà khốn nỗi trường chuyên ở xa quá, đi về không được thuận tiện cho lắm nên em quyết định thi vào trường LTT cho gần vậy. Trường này cần 27 điểm là đủ đậu rồi, đồng nghĩa với việc chỉ tính điểm cộng mỗi năm của em thì cũng gần đủ đậu rồi. Thế nên em chỉ cần thi mỗi môn tầm 3 điểm thì đậu 100%.

Rồi một tháng ôn thi cũng nhanh chóng trôi qua. Hôm đó là ngày ăn liên hoan và coi như bữa tiệc chia tay bạn bè. Hôm đó trường em đặc biệt chuẩn bị một bữa tiệc cho cả khối 9. Ngồi ăn mà nhìn mặt đứa nào cũng đuỗn ra một lượt, như thể nhà có tang thế thì bố con đứa nào nuốt cho trôi không biết.

Ăn uống xong là phần chụp hình kỷ niệm gì đó. Lớp em chờ cho mấy lớp kia chụp xong thì lao lên làm kiểu chụp lia lịa, chụp tới tấp. Bác thợ chụp hình chỉ đứng chụp không mà cũng vã hết cả mồ hôi. Lúc sau thì bác thợ lắc đầu ra hiệu không chụp nữa do hết film. Lúc ấy bọn nó mới chịu thôi cho.

Hết tiết mục chụp hình là tiết mục viết lưu bút. Bọn nó thi nhau viết lưu bút lên áo trắng của nhau rồi kí tên. Cái áo trắng tội nghiệp của em cũng không ngoại lệ. Đến lượt em kí lại cho bọn nó. Ký cho con trai lớp em thì thoải mái, thế nhưng ký cho bọn con gái thì hết cmn chỗ, chỉ còn lại mỗi phần ở sau lưng với ở trước ngực. Mấy chỗ như vậy em mà ký vô không khéo ăn vả rớt hết răng luôn chứ chẳng chơi. Em đang tính khỏi kí nhưng mà mấy thằng kia cứ thách, thúc, hối em kí nên em đành nhắm mắt ký bừa vậy. Nhưng mà chỉ kí đằng sau lưng thôi nha.

Tại ở đằng sau lưng lũ con gái cứ vướng vướng cấn cấn nên viết được vài chữ là hơi bị khó khăn luôn ấy (còn cấn cái gì thì có bác nào dám bảo không biết không).

Kí tên cho lũ con gái này mà áp lực thật. Cuối cùng chỉ còn lại mình nhỏ Tuyền là chưa ký. Em vòng ra sau lưng nhỏ Tuyền để ký thì vãi nhọ luôn, đằng sau nhỏ Tuyền bị ký không còn chỗ để em kí chen vào. Nhỏ này cho cả lũ lớp khác ký tên nữa nên hết chỗ là phải. Hiện giờ là chỉ còn vùng đồi núi là trống thôi, nhưng mà bố bảo chắc em cũng chẳng dám ký vào đấy đâu. Thế nhưng trước sức ép của số đông với lại nhỏ Tuyền cũng chả phản đối nên em đành vậy. Em cầm phần cán bút để chắc chắn là tay mình không đụng chạm vào phần mềm.

– Diệm: Cầm xa bút vậy thì sao ký được mày. Cầm ngắn lại coi.

– Khoa: Cầm ngắn lại ký cho đẹp chứ mày, haha.

– Nguyên: Mày mà đụng vào của cháu tao là tao cắt mày.

– Điền: Tao giữ cho con mèo nhổ lông.

– My: Không, My không nhổ đâu. My đánh cho mất khả năng làm bố thôi.

Đệch, uy hiếp thế thì bố thằng nào dám ký. Em đánh liều ký đại một phát. Cũng may là không có đụng chạm gì đến phần mềm hết.

Ký tên này nọ xong là lũ con gái ôm nhau khóc bù lu bù loa, còn anh em chiếm hữu thì đi bắn cf chung lần cuối. Mới bắn được tầm 15 phút thì lại bị lũ con gái lôi cổ đi chơi. Bọn lớp em đi chinh phạt hết quán nước mía, kem, tiệm ăn tạp vỉa hè… rồi lại đi bơi, đá bóng, xem phim, dạo bờ hồ… Mãi đến 7h tối bọn nó mới chịu thả em về. Hic, chỉ trong một ngày mà em tiêu hết gần 200k, thế là tháng này hết tiền tiêu vặt luôn.

Em vừa về tới đầu đường thì đã bị nhỏ Lan từ trong quán phở nhảy ra la cho một trận.

– Lan: Đi chơi giờ này mới chịu về nhỉ, làm tui đợi ông cả buổi có biết không hử? – Tay chống nạnh.

– Em: Hôm nay lớp Đức ăn liên hoan nên bọn nó lôi đi chơi, giờ mới được thả về nè.

– Lan: Chơi bời gì mà từ sáng tới giờ không biết, thế mà cứ luôn miệng bảo tui không nên đi chơi bời này nọ. – Nhỏ Lan bĩu môi.

Không biết sao mà chuyện gì của em nhỏ này cũng quản, từ đi học phải về trước mấy giờ, ăn giờ nào, ngủ giờ nào, rồi là làm gì đi đâu cũng phải xin phép đàng hoàng. Làm riết mà em có cảm giác nhỏ này giống má em luôn ấy.

Đứng chịu tra tấn lỗ tai tầm 15 phút thì nhỏ Lan mới thả em về.

– Lan: Ông về tắm rửa thay đồ rồi qua đây. Tui cho ông 20 phút.

– Em: What, 20 phút? Tính bắt Đức nhịn à? Qua đây ăn rồi dạy tui học luôn. Bắt đầu tính giờ.

Cái số em nó khổ vậy đấy, đi đâu cũng bị gái bắt nạt.

Em về tắm rửa thay đồ cấp tốc rồi phi qua nhà nhỏ Lan ngay.

– A. Trường: Vừa về mà đi đâu nữa thế. Hôm nay con bé Lan nấu cơm rồi ngồi đợi mày từ chiều tới giờ đấy.

– Em: Thì giờ em phải qua đó nè, bị bọn trong lớp lôi kéo mà quên giờ về kèm nó học nữa.

– A. Trường: Ừ, mày làm sao thì làm. Hễ mà để chị Hà giận rồi liên lụy đến anh là anh xử đẹp chú đấy.

– Em: Rồi, anh khéo lo xa. Có liên quan gì đến chị Hà đâu mà chị ấy giận.

– A. Trường: Anh cứ phải dặn trước mày vậy cho chắc ăn chứ.

– Thiện: Đại sư huynh là nhất rồi nha, đi chơi về mà còn có phu nhân đợi cơm ở nhà nữa. Sướng như vua ấy nhỉ? – Một thằng trong lớp lớn mà anh Trường đang dạy chen vào chọc quê em.

– Em: Tập đi, coi chừng chống không đẩy 15 phút bây giờ.

Trò chống không đẩy này hầu như đứa nào cũng sợ, sợ còn hơn hít đất nữa cơ. Chống không đẩy có nghĩa là nằm ở tư thế hít đất rồi giữ nguyên như vậy 15 phút. Thường thì đứa nào chống xong cũng rả hết hai cánh tay, nhấc lên không nổi luôn. Đứa nào bị phạt một lần là tởn tới già luôn. Bác nào không tin thì thử đi.

Xong em phi như ngựa qua nhà nhỏ Lan.

– Lan: Vừa đúng giờ. May mắn đấy.

– Em: Hộc… học thì để mai học bù cũng được mà… hộc.

– Lan: Gọi ông qua ăn cơm thôi chứ giờ này học hành gì nữa.

– Em: Hơhơ… tỉnh nhầ.

– Lan: Chứ sao, vậy giờ có ăn không?

– Em: Qua tới đây rồi thì ngu gì không ăn.

– Lan: Vậy thì vào lẹ đi.

– C. Hà: Đức qua rồi hả, cuối cùng chị cũng được ăn cơm rồi.

– Em: Là sao ạ?

– C. Hà: Hôm nay bé Lan đích thân xuống bếp nấu ăn. Xong nó bắt phải đợi em qua mới được ăn nè. – Chị Hà thở dài.

– Em: Ơ, sao phải đợi em làm gì?

– C. Hà: Tại nó…

– Lan: Chị hai!!! Vô mời cơm nè. – Nhỏ Lan mời mà gằn từng chữ như kiểu cảnh cáo vậy.

Không ngờ nhỏ Lan nấu ăn cũng ngon phết, đồ ăn rất hợp khẩu vị của em.

– Lan: Ông ăn thử món này xem có ngon không? – Nhỏ Lan gắp cho em miếng thịt gà hấp cải.

– C. Hà: Của chị đâu?

Nhỏ Lan gắp một miếng rau cải cho chị Hà.

– Lan: Chị hai ăn rau nhiều cho đẹp da ha. – Đúng là em gái ngoan.

Nhỏ Lan cứ ngồi gắp, ép em ăn hết món này đến món kia. Đến nỗi bụng em no căng phình như cái trống mà nhỏ Lan vẫn ép em ăn cho bằng hết. Cũng may là có chị Hà giải vây giùm nên em mới thoát. Đúng là cái số em bị gái nó hành mà, đến khổ.

– Lan: Ông thi tuyển vô trường nào thế?

– Em: Nhìn mặt Đức vầy mà cần phải thi tuyển à? Người ta cho vào thẳng luôn nhá.

– Lan: Thích xạo không hả? Ông thi vô trường nào?

– Em: LTT cho gần.

– Lan: Nghe nói trường đó hay xảy ra đánh nhau lắm.

– Em: Thì kệ chứ, miễn là mình không gây thù với ai là được rồi.

– Lan: Ừm.

– Em: Lan thi vô trường nào thế?

– Lan: ND.

– Em: Trường đó tốt đấy, nhưng mà Lan nhắm vào nổi không?

– Lan: Chuyện nhỏ thôi. Mà mai ông thi hả?

– Em: Ừ.

– Lan: Vậy ông về ngủ sớm đi, lấy sức mai mà thi.

– Em: Đợi câu này nãy giờ. Đức về đây, cảm ơn về bữa tối nhá.

Em về nhà lăn đùng ra nằm thiền một giấc tới sáng luôn.

Danh sách chương (152 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152