Hành trình tuổi thơ

Phần 1
Phần 1

Vào một buổi sáng đẹp trời, mây trắng đang nô đùa trên nền trời xanh thẳm, gió hiu hiu thổi nhè nhẹ qua những hàng cây cao chót vót. Em đang tung tăng cùng con ngựa sắt tia gái thì nghe cái Bốp và sau đó là cảm giác tê tê rát rát ở sau lưng. Tưởng là bị đánh ghen, vừa quay mặt lại thì thấy thằng T (thằng bạn thân của em từ năm lớp 6) đang nhe răng cười khì khì.

May cho nó là em đang chạy xe nếu không thì chắc em cũng vớ lấy cục đá ven đường mà tương cho nó một phát đi lượm răng luôn quá. Mà nói vậy thôi chứ bạn bè ai lỡ làm thế, nuốt cục tức vào bụng, chú cứ đợi đấy, quân tử báo thù mười năm chưa muộn. Đang suy nghĩ cách báo thù thì nó hỏi:

– T: Sao đi học mà không dô rủ tao, làm tao đợi mày cả buổi.

– Em: Ờ sorry. Tại tao đang mải ngắm hoa tia gái nên quên vào rủ mày.

– T: Con nào xấu số bị mày tia vậy? Tội nghiệp mấy em đó quá… Vừa dứt câu thì UỲNHHH!!! Giữa quốc lộ 20 có một cậu bé cưỡi chiếc xgame màu đen đang chổng đít lên trời còn mặt thì đang hôn đất. Một tư thế hôn đất không thể đẹp hơn, cậu bé đó không ai khác đó chính là thằng T. Do mải nói chuyện nên nó bị em ép xe và cái kết của nó là được hạ cánh vô cùng ngoạn mục trước ánh mắt thán phục của bao nhiêu em học sinh từ lớp 6 đến lớp 9. Thấy nó lồm cồm bò dậy thì ai nấy đều bụm miệng cười, ở bên ngoài còn có tiếng vọng vào:

– Cái mương sâu mấy mét vậy anh? Haha.

– Sao anh này siêng quá vậy, mới sáng sớm đã đi đo đường rồi!! Hjhj – tiếng của một em gái.

Và sau đó là một tràng cười lớn từ các vị khách ven đường làm cho thằng T ngượng chín mặt. Nó quay sang lườm em với con mắt như muốn ăn tươi nuốt sống em luôn cho đỡ tức. Em cũng biết mình hơi quá nên cũng chạy lại đỡ nó dậy với bộ mặt ngu ngơ ra vẻ “đâu phải tại tao”. Sau đó thì hai đứa tiếp tục đến trường để gặp lại bạn bè sau 3 tháng nghỉ hè dài đằng đẵng.

Vào trong trường gửi xe xong thấy còn sớm nên hai thằng ngồi chém gió với bác bảo vệ một hồi. Bác ấy có thân hình tròn tròn do cái bụng bia khá to, dáng người lùn lùn nhìn hay lắm. Tuy vậy mà bác vui tính lắm, mỗi lần bác ấy ngồi kể chuyện cười là cả lũ học sinh từ lớn đến bé đều bu lại nghe như cái kiểu ruồi bu… í. Mà sau khi bác kể xong thì đứa nào cũng ôm bụng cười, có hôm chúng nó đang còn hưng phấn thì bọn nó nhất quyết bắt bác ấy kể đến hơn 7 giờ tối mới chịu về, trong khi chúng nó ra về từ lúc 4h30. Thật bó tay với bọn này. Haizz.

– Bác bv: Sao hôm nay hai đứa bay đi sớm thế?

– Em: Dạ tụi cháu cố ý đi sớm để nghe bác kể truyện cười ấy mà. Ba tháng hè chả có ai kể truyện cười cho nghe, chán lắm bác ơi.

– T: Dạ, mà mới mấy tháng không gặp mà trông bác vẫn trẻ như xưa nhỉ? Hề hề. Nó mở miệng ra là nịnh luôn.

– Bbv: Bố mấy anh, năm nay đừng có ám tôi nữa, năm trước tốn bao nhiêu nước chè của tôi. Bác nói móc hai thằng em. Chuyện chả là năm ngoái tụi em ăn riết rồi toàn được mời lên phòng bác uống nước chè mà luyện viết văn(bản tường trình với bảng kiểm điểm đó mà.).

Không phải vì tội đánh nhau mà là vì bao nhiêu là tội khác, nào là không học bài, không soạn bài, quên sách, quên vở, sai đồng phục… miễn là bị liệt vô sổ phong thần là được mời lên phòng bảo vệ viết văn. Ngoài ra còn nhiều lắm, từ từ em kể sau.

– Bbv: Ừ, đằng nào bác cũng đang rảnh, lại đây bác kể cho mà nghe.

– Bbv: Thế bọn bay thích nghe truyện gì? Vova, 18+, hay truyện cười công sở? Vừa nói bác vừa cười nham hiểm.

– T: Truyện vova đi bác. Nghe cái tên lạ quá nhỉ?

– Em: Đúng đấy bác, kể truyện vova đi.

– Bbv: Vậy không nghe kể chuyện 18 à? Bác lại cười nham hiểm.

– Em: Thôi thôi, bác cho cháu xin, bác tha cho cái đầu ngây thơ của cháu cái.

– T: Ê, mày mà ngây thơ thì trên thế giới éo có người xấu rồi. Haha – Nó nói móc em không thương tiếc.

– Bbv: Haha. Thằng này được. Có tố chất. Haha. Vừa nói bác vừa xoa đầu thằng T.

– T: Hề hề. Bác quá khen.

– Em: Thôi thôi bác kể đại đi, sắp 7 giờ rồi kìa. Em đánh trống lảng rồi quay qua nói nhỏ với thằng bạn em.

– Em: Tí mày biết tay bố – Em nói với cái giọng không thể nham hiểm hơn.

Nó biết sợ nên mặt méo xệch luôn. Nhìn mặt nó lúc đấy như thế này này. Trông buồn cười lắm các bác ợ.

Bác bảo vệ hắng giọng một phát rồi bắt đầu kể:

Một thầy giáo vốn thích sự đổi mới trong công tác giảng dạy nên thầy luôn tìm mọi cách để bài học được sinh động. Và bào giờ bài giảng của thầy cũng có phần dẫn nhập rồi mới giới thiệu tựa bài, đại loại như:

‘Trăm năm trăm cõi người ta.

Đã sống thì phải thở ra hít vào.

Trăm năm trong cõi người Tàu.

Đã sống thì phải hít vào thở ra.

Hôm nay chúng ta học bài Hệ hô hấp’.

Lần nọ, thầy chuẩn bị dạy tới bài “cái mền” (cái chăn). Ngẫm nghĩ chán chê, thầy hỏi học trò:

– Hàng ngày, ngoài ăn uống ra, chúng ta còn phải làm gì?

Cả lớp đáp:

– Dạ, ngủ ạ.

Thấy đúng ý, thầy hỏi tiếp:

– Thế chúng ta ngủ ở đâu?

– Dạ, trên giường.

– Thế giường có gì?

– Dạ, có… nệm ạ.

Thầy giáo hơi bực mình, nhưng nghĩ chắc là sắp tới gối mền rồi, bèn hỏi lớp trưởng Vova:

– Vậy trên nệm có gì?

– Dạ, mẹ em.

– Vậy trên mẹ em có gì!!!

– Dạ… ba em.

Mất kiên nhẫn, thầy đập bàn hỏi:

– Vậy cái mền đâu?

– Dạ, mẹ em đạp nó rớt xuống gầm giường rồi!

– !!!

Bác vừa kể xong câu chuyện thì hai thằng lăn ra cười, cười như thể chưa bao giờ được cười luôn các bác ạ. Câu chuyện kết thúc cũng là lúc phải tập trung. Hai thằng chào bác một tiếng rồi cuống cuồng chạy đi tìm lớp mới. Cũng phải mất 5 phút thì hai thằng mới tìm được lớp mới. Vừa bước vào chỗ chưa kịp đặt ass xuống ghế thì mấy thằng bạn cờ hó quay xuống tay bắt mặt mừng hỏi thăm này nọ blabla…

Còn bọn con gái chỉ quay xuống gật đầu chào rồi lại tiếp tục tám chuyện với mấy đứa con gái khác. Đúng là đàn bà con gái có khác, suốt ngày như bà tám, hễ có 3 hay 4 đứa con gái mà chụm đầu lại là y xì ngồi tám cả ngày cũng không hết chuyện. Mà giờ em mới để ý, mấy đứa con gái lớp em trong ba tháng hè vừa rồi chúng nó ăn cái giống gì mà phát triển nhanh vãi chưởng. Về độ xinh thì miễn bàn vì gái lớp em nổi tiếng là xinh nhất khối từ năm lớp 6 đến giờ mà. Hihi. Nhưng điều đáng nói ở đây là chúng nó phát triển về bề ngang, đồi núi thì ôi thôi bự khỏi nói, không biết chúng nó có độn thêm không nữa.

Danh sách chương (152 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152