Dĩ vãng nhạt nhòa

Phần 51
Phần 51

Gã cũng phấn khích, và thấy rạo rực khi cuộc săn đang đến gần, và gã giữ tâm trạng đó, khi 19h, Hương gọi gã qua nhà cô gặp bên đó

Con mồi với tâm trạng hưng phấn, tự mình chạy vô cái bẫy.

Đến nhà Hương, gã lẳng lặng không đả động gì đến chuyện quần lót. Ga muốn bắt tận mắt 1 lần rồi mới nói, thứ nhất là nói bây giờ, cô chối, thì mình cứng họng, vì cô biết gã có xxx với An và Hồng rồi, cô đổ thừa cũng được

Hai là trước khi mình chứng minh người ta có tội, mình phải nghĩ là người ta vô tội, đó cũng là quan điểm tố tụng hiện đại, nhân bản của pháp lý thế giới hiện nay.

Gã biết trong vương quốc của gã, gã là con đầu đàn, nhưng càng là đầu đàn càng phải thận trọng, không thì caí đàn đó tan rã. Nắm quyền sinh sát trong tay là để bầy đàn phát triển hơn trong ổn định và công bằng, chứ không phải nắm quyền để lạm quyền, rồi lộng quyền, rồi độc tài, tự cho mình là đúng, lời mình nói ra… Là chân lý vĩ đại, là… Mặt trời bừng sáng ở phương nam, bắt bầy đàn phải nghe, các thành viên trong bầy có thể yếu hơn con đầu đàn về sức lực, chứ chưa chắc yếu hơn về trí tuệ và tri thức, đừng coi thường.

Với các cô, gã có công… Trong quá khứ, nhưng công đó suy cho cùng là anh 4 đem đến, không thể mài ra nhai đi nhai lại, để rồi lấy đó mà đè ép người ta.

Một con đầu đàn tồn tại, công lao của nó sẽ được lịch sử ghi nhận, sau nhiều năm, người ta se đánh giá nó làm bầy đàn lớn mạnh hơn không? Lãnh thổ của bầy mở mang ra không? Cách ăn ở của bầy có cải thiện hơn không? So với bầy đàn hàng xóm cùng thời thì bầy của nó như thế nào? Chứ nó không thể tự cho là nó hay, nó đã một thời làm được cái này, cái kia, rồi ngồi đó lãnh đạo mãi. Cũng phải có lúc nó sai lầm chớ, có khi sai lầm còn lớn hơn tội, lúc đó công không đủ bù tội nữa. Con đầu đàn nào cũng nghĩ là bầy đàn là của nó, nhưng con lãnh đạo có tâm, có tầm, thì nó biết nghĩ ngược lại, nó cũng là của bầy đàn. Phải nghĩ như thế thì bầy đó mới phát triển được, những gì nó có cũng là của bầy đàn. Không thì nó nghĩ bầy đàn là của nó, nó bòn rút riết thì cả bầy toi mạng, không toi mạng thì cũng bị bầy kế bên tiêu diệt.

Gã cũng nghĩ thế, nên chưa bao giờ gã nghĩ các cô là của gã, mà gã nghĩ là 2 bên là của nhau, giúp các cô mạnh lên, chính là gã hùng mạnh lên, gã hùng mạnh lên thì lại giúp các cô tốt hơn. Thế nên vụ này chưa có chứng cứ, thì điều tra thêm. Rồi tính sau.

Khi con đực vào hang, thì con cái đã chuẩn bị sẵn đồ ăn thức uống. Dù biết là không truy cứu vụ cái quần, nhưng kết luận tạm của gã cũng làm gã bực bội.

Hương thấy vẻ mặt gã không vui, cô biết là trái bom nổ rồi, nhưng gã chưa nói, mình nói thì khác nào lạy ông tôi ở bụi này.

Cô lẳng lặng dắt xe của gã vào cất, đóng cửa phòng lại, rồi cô mở máy lạnh cho mát mẻ.

Gã cũng im lặng, gã đã hứa với vợ gã là gã không yêu ai ngoài nàng. Không yêu là một chuyện, còn ăn chung ngủ chung là một chuyện, huống hồ hôm nay Hương thay đổi quá, gã tò mò chút, để xem cô làm gì

Cô ở nhà mặc một bồ độ giản dị, nghiêm túc, nhưng vẫn… Đẹp. Đúng là người không chỉ đẹp vì lụa, người còn đẹp vì những chuyện mình làm.

Choàng khăn tắm qua vai gã, anh đi tắm đi, rồi ra ăn cơm với em, quen nhau gần 3 tháng rồi, chưa bao giờ em nấu cơm anh ăn cả, hôm này đầu độc anh một bữa.

Gã lẳng lặng đi tắm, xong gã ra thì thấy cơm dọn sẵn. Canh cua rau đay, thịt bò nướng. Chà, toàn món gã khoái ăn. Dĩ nhiên Hương biết, đi ăn cùng gã mấy lần, gã có nói mà.

Rồi Hương lại ngồi kế gã, vừa xới cơm, vừa thỉnh thoảng gắp đồ ăn cho gã. Gã vừa ăn vừa hít hà mùi canh cua. Mùi thịt nướng, rồi mùi thơm của…. Người làm ra mấy cái đó

– Công việc sáng giờ anh đi làm, ổn không, xới cơm cho gả, cô hỏi.

– Cũng tốt, mấy hôm lu bu gia đình dưới quê, hôm nay không lên là anh em giận hết.

– Anh ráng đi, có gì em phụ được thì gọi, mười phần không giúp anh được nhưng 1 phần không lẽ không có.

– Umh, có gì anh sẽ nói

– Mà sao lần này anh lên muộn vậy, hôm rồi anh về, em nghe nói có 3 ngày

Gã nhìn cô, không lẽ anh gào lên với em là nhờ em… Ùng hộ gia đình anh trái bom, nhà anh cháy sao, nên anh phải ở nhà chữa cháy.

Trời đánh tránh bữa ăn, gã không muốn mất hòa khí, nhưng cũng chua cay một chút

– Anh về gặp vợ con vui quá, nên ở thêm một ngày,

Cô cố kìm cảm giác khó chịu, miếng thịt bò đắng ngắt, nhưng đóng kịch theo gã.

– Uh, anh cố gắng lo cho gia đình, đàn ông có vợ rồi, vợ con là số một

Rồi cô nói tiếp một câu thật lòng

– Sau này em có lấy chồng, em cũng thích chồng em thương vợ con như vậy.

Rồi cô phản đòn

– Sau này anh có ở bên em, chị nhà có gọi thì cứ nghe máy đi, em không phá đâu, chứ đừng có bỏ em nằm đó lăn lóc hụt hẫng rồi ra nghe dt người ta, rồi vô ngủ luôn, rồi sáng mai dậy thì ôm em sờ mó, em đâu phải làm gái đâu mà anh làm vậy.

Gã bàng hoàng, cô nói cũng phải, mình tệ quá, đúng là hôm đó mình sai với cô

– Gã im lặng, rồi bỏ chén cơm xuống, gã nắm tay cô, anh xin lỗi, đúng là hôm đó anh vô tâm quá

– Cô cũng nhìn qua gã, em cũng sai rồi, hôm đó em tủi thân quá, vì anh cư xử như em là con cave ấy, em bực quá mới bỏ cái quần lót vô giỏ của anh. Hiểu tính gã, cô biết lúc này là lúc nói thẳng, gã sẽ phải bỏ qua thôi

Đúng y như cô dự liệu, gã thở dài, thôi thì nguồn cơn cũng tại anh, bỏ đi, mai mốt ai sai tự hiểu mà sửa, lớn hết rồi.

Cơm xong gã ra sân ngồi hút thuốc, suy nghĩ về công việc chuẩn bị làm ở X, còn 5 ngày nữa thôi.

Cô dọn dẹp ăn uống rồi thay đồ. Chọn 1 cái quần short mỏng với 1 cái ống 2 dây mỏng manh. Nhìn khỏe mạnh, vừa phô bày sức sống vừa xinh xắn, cô đi ra sân với gã.

– Anh ah, suy nghĩ gì thế, vừa hỏi cô vừa ôm choàng vai gã từ sau lưng rồi bóp 2 bên bả vai gã

Gã muốn đẩy cô ra, nhưng rồi thôi, đúng là mình mỏi mệt quá, hôm qua 3h sáng lên xe, chạy như con ngựa từng sáng đến giờ.

Vừa hưởng thụ 2 bàn tay nhỏ nhắn của cô nắn bóp, vừa ngửi mùi con gái thơm tho bên cạnh, gã thấy thư thả quá.

Nhưng trong lòng gã nghĩ, lẽ ra Ngọc ở đây với mình như thế, rồi có con bé nữa, thì thú vị hơn

Ngọc không bao giờ hiểu cảm giác của gã sau 1 ngày đi làm mỏi mệt cực độ, chỉ mong về nhà hưởng cái thú ôn nhu bên vợ con, nhưng vì nàng sống ở đó, nên gã muốn được vậy, thì hết ngày làm phải đi 200 cây số nữa, người chứ có phải trâu đâu.

Rồi 2 năm long đong chạy lên chạy xuống, mệt mỏi tốn kém chưa nói. Mà vd như hôm nay chưa xong, còn ngày mai, thì xong việc, nếu không quen Hương, là giờ này gã nằm một mình ở khách sạn, ăn hộp cơm hộp nguội ngắt, cứng như đá.

Thấy gã miên man suy nghĩ, Hương kéo tay gã vào nhà, rồi bảo gã nằm lên giường, cô ngồi dưới chân giường, ngửa khuôn mặt xinh xắn nhìn gã.

– Công việc bên anh 4, chắc sắp đánh lớn hả anh

– Sao em nghĩ vậy, ai nói em nghe?

– Có gì đâu, bắt thằng Hồi rồi thì nhân dịp bên kia vô quân vô tướng, thì mình nống ra, em còn biết, không lẽ 3 con cọp già không biết

Ở trên nhìn xuống cổ áo nàng, gã khó chịu quá, vai thon mảnh, bầu ngực căng đầy, rồi 2 hột đậu nó nhu nhú dưới lớp vải áo nữa

Cảm thấy cái nhìn của gã, cô vẫn tự nhiên

– Mấy hôm nay em đi gần hết mấy chỗ anh giao rồi, cũng có một số người em chấm ra rồi, em có lưu tên và số dt lại, nhưng quen xã giao thôi, em chưa nói gì về việc bảo họ làm angten, mở lời khó quá, rồi lớ quớ nó nói lại chủ nó, thì không hay.

– Em chưa nói gì là đúng, tưởng em nói rồi anh đuổi em luôn. Gã cười

– Rồi sao nữa anh? Em chưa nghĩ ra được làm sao để họ làm ăngten cho mình, vừa hỏi cô vừa vuốt ve ngực gã, cào cào 2 núm vú gã.

– Em lấy danh sách đó đưa anh, anh sẽ theo đó bịa đại ra 1 lý do nào đó, cho chủ nó đang làm đuổi nó., Rồi sau nó em làm bộ như em ghé đó mà không gặp nên em kiếm hỏi thăm, rồi làm bộ ra tay nghĩa hiệp, đưa nó qua chỗ làm mới. Mình làm vậy, mấy thằng chủ thì không đề phòng, còn thằng lính thì cảm kích mình, lúc đó nói gì nó cũng nghe, hiểu không, mình theo cách đó, đem con A qua chổ B, thằng C qua chổ D. Không lẽ mấy thằng chủ đó, em dắt một đứa em nhìn thật thà hiền lành xin cho nó làm, thằng chủ không lẽ nể mặt mà không nhận người, thuê ai cũng phải trả lương, còn giúp em, lại thêm 1 mối ân tình với em, mà em là ai, em là người của tổng bộ, là của lão tứ.

Cô giật mình khi nghe lời gã, đúng là con cáo già, chuyện vậy, nếu là mình, mình cũng cảm kích mà tri ân.

Danh sách chương (178 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178