Dĩ vãng nhạt nhòa

Phần 34
Phần 34

30 Phút sau, thấy gã ngủ say với vẻ an bình thư thái, cô kéo mền đắp cho gã, nhẹ nhàng nắm bàn tay ấm áp cũa gã, nghe hết câu “ta đứng trên đầu sóng ngọn gió, trụ cùng tháng năm xoay chuyển… ” Cô thiếp vào giấc ngủ.

Đi ăn nhậu với anh Duy và 2 thằng kiểm hóa xong, Hương còn thấy chán ghét khi thấy ánh mắt chúng nó hau háu nhìn cô. Thực ra do dáng cô hấp dẫn, da trắng mặt xinh, lại thêm sự mặn mà của con gái miền biển, chứ từ hôm bắt Tuấn đến nay, cô đi làm ăn mặc xinh nhưng kín đáo, không phô phang khêu gợi như trước nữa, cô chán mà chưa muốn khơi thêm các quan hệ nữa, sự thoát hiểm may mắn của cô vừa qua đã cảnh báo cô rất nhiều.

Hai là cô cảm thấy các quan hệ cũ cô có trong công việc cũng đủ rồi, nhớ lời Hạnh dặn, và tác phong hành sự của Hùng, phải biết đủ, biết chừa con đường lùi cho mình, nên giờ cô muốn tạm thời dừng lại, chỉ cần đào sâu, khoét rộng các quan hệ cũ, khéo léo cũng đủ để vươn lên. Ví dụ như Vinh, chơi và giữ quan hệ vừa phải với anh ta, sau này cần nhập hàng số lớn, hay đảo vốn ngân hàng nhanh, là anh ta giúp ngay. Thế nên anh ta mời cô đi qua đêm, cô đi, như cô đã nghĩ hồi trưa, với lại cô giờ tự do, không rang buộc vào ai, nên cô làm gì, cũng có gì đâu, miễn là đừng có quá trớn như với Tuấn.

Lô hàng này, linh tính thợ săn của cô ngửi thấy có vấn đề gì đó ở đây. Trước giờ chưa bao giờ công ty bị thế này, mà hôm nay hai thằng kiểm hóa còn nói lấp lửng lâu hay mau là tùy công ty. Nhưng cô và anh Duy hiểu, là tùy cô và anh. Phần anh Duy, phong bì phong da gì đó, anh đã chung đủ theo lệ rồi, như vậy còn cô?

Không lẽ chúng mày muốn tao chung thân cho chúng mày ah, thế giả sử tao chung thân đi, một lần rồi chúng mày bảo lần 2, lần 3… N+1 thì thế nào. Chúng mày thấy tao mới 23t, chúng mày nghĩ tao còn non ah.

Cô quý anh Duy vì anh Duy cũng biết ý chúng nó khi hồi chiều ngồi nhậu, sau đó chúng nó rủ đi tăng 2, anh Duy kéo cô về ngay. Quy luật song phẳng bọn tao đã làm rồi, còn nếu phát sinh ra thì bọn tao tính cách khác, cô hiểu ý anh Duy khi kéo cô về không cần tính toán. Lần trước đi chơi với hội Chen, là vì kết bạn, chơi không có âm mưu. Còn lần này không lẽ anh Duy không biết tụi nó muốn thịt lính anh. Nếu anh không biết anh làm giám đốc làm gì

Biện pháp rồi sẽ có, nhưng phải tìm hiểu nguyên nhân vì sao bị ách lại, phải khai thông nó, chứ giải quyết theo từng chuyến thì chả ra sao, tránh mùng 1 cũng kẹt hôm rằm. Giống như hắn làm cho cô vừa qua, gom sức đánh 1 phát dứt điểm trận chiến, không lôi thôi.

Lăn lộn trong ngành đã 2 năm, những trò con khỉ chơi nhau mà Tuấn dạy cô, trong đó có vụ mượn tay hải quan ách hàng giam vốn này, phá uy tín này, cô rành rồi. Vấn đề là ai làm? Và họ được gì? Và tại sao họ nhắm vào anh Duy? Vì công ty của anh. Đó là 3 câu hỏi mà cô, với vị trí thư ký điều hành, phải suy nghĩ và tham mưu cho anh.

Trong tài khoản cô hiện nay hơn 200 triệu, với tuổi cô như vậy là tốt rồi, cô cũng muốn nghe lời Hạnh, giàu thì bao nhiêu cho đũ, cô muốn năm nay còn nửa năm, cô chậm rãi nhìn lại mình, sống chậm lại, để điều chỉnh và học hỏi. Cô đã có bên cô một nguồn sức mạnh ngầm không ai biết, đó là đầu óc đáng sợ của hắn. Cô sẽ không bao giờ lộ hắn ra trong các quan hệ của cô, con bài tủ của cô dùng để lật lên lúc hết bài, quyết định thắng thua. Qua cách hắn cho cô gặp anh 4, cô mới thấy ra, trong các cuộc chơi lớn, không có sự khoe khoang hống hách, sặc sỡ lòe loẹt. Khi đến lúc cần lật bài đánh, hắn mới lật cho cô thấy thế lực sau lưng hắn. Còn lại nhìn vào như thằng khùng tưng tửng.

Hôm nay bị bài toán kiểm hóa hải quan, nên cô mới mạnh dạn gọi kiếm hắn, gọi khơi khơi măc công hắn hỏi có gì không? Cô không trả lời được. Có chuyện kiếm cũng hay, có lý do

Mà sao hắn không nghe máy?

Cô vừa tắm, vừa nghĩ như thế.

Cô nhớ lại là hắn và cô toàn là có việc cần mới ở bên nhau, còn không thì không bao giờ chũ động gọi vu vơ nói xàm như những thằng khác hay gọi tán tỉnh cô. Có lẽ hắn không muốn cô vì hắn thương vợ, và có Hồng và An nữa, nên bản năng đàn ông của hắn có chỗ phát tiết.

Cô không biết cô đã bị hắn tung hỏa mù. Thực ra hắn dùng Hồng và An như 1 đối trọng với cô, để cô không vênh váo với hắn về cái vụ nhan sắc của cô được.

Cô công nhận Ngọc, vợ hắn đẹp không kém gì ai, nhìn hắn lôi thôi vậy mà số hưởng, cô chợt bật cười.

Vợ đẹp, bồ xinhlàm tay 3, tiền vừa đủ, nghề nghiệp chuyên môn có, thế lực ngầm có, vậy đêm đó, hắn thở dài, nhìn xa xăm, là vì cái gì? Cái khe hở lộ ra từ lớp áo giáp cứng đó, dẫn đi đâu.

Cô muốn với hắn, cô phải khai phá lớp vỏ cứng đó, rồi đập tan nó, như hắn đang làm với cô

Hắn đã đập dần dần cái phòng ngự giới tính của cô, khiến cho hôm qua, dù Vinh cố hết sức, cũng không làm cô nóng lên được, còn hắn chỉ cần liếc nhìn cô, là cô gai cả người. Cô thở dài, hắn nguy hiểm cho mình quá, mà mình cần cái đầu của hắn, mình không dứt hắn được. Mà vì sao hắn biến mất vậy kìa. Thôi kệ nghỉ ngơi đã, hắn chết sao được, trước khi mình giết hắn… Và hắn giết mình trong khoái lạc. Mình vừa mắc cỡ, vửa tò mò trước những khoái lạc do hắn mang lại lúc nào cũng mới mẻ và hào hứng. Nhưng mình sợ nó, mình sợ nó vì mình không thể kìm chế khi có nó… Nghĩ đến đó, cô ươn ướt, rôi cô rang kềm giữ, cô lấy xe đi công viên chơi. Có gì mai tính.

Danh sách chương (178 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178