Cô giáo Phương - Quyển 2 - Tác giả Traidamdulich

Phần 61
Phần 61

Đến hôm sau là ngày Thu và Bona mở tiệc chiêu đãi bạn bè hàng xóm và đồng nghiệp. Hai vợ chồng đều làm ở trường và cũng chẳng giàu có gì nên được ưu tiên mượn sân trường đã tiệc. Thu tính toán cũng khéo khi đến hôm nay là thứ bảy, không ảnh hưởng gì đến chuyện học hành của tụi học sinh. Phương bị ấm ức nhiều đêm, đến đêm qua là cao điểm làm cho sáng sớm thức dậy khá tiều tụy. Tiệc cưới đãi buổi trưa nhưng Phương cũng phải qua sớm để giúp cho Thu nữa. Lúc cô ra khỏi phòng, đầu cô cứ ngó nghiêng, nhìn nhìn về phía cửa phòng của Tuấn và Huy nhưng thấy cứ đóng im ỉm.

Buổi tiệc chiêu đãi theo phong cách đám cưới mới. Thu mặc soa – rê còn Bona thì mặc đồ vest, không còn diện đồ truyền thống nữa. Hai vợ chồng mời thầy cô cả trường, rồi bạn bè, hàng xóm nữa nên đông đúc và xôm tụ lắm. Phương phụ trách ngay bàn lễ tân, để nhận thiệp và tiền mừng cưới dùm cho Thu với Bona. Mọi chuyện diễn ra êm thấm, chỉ đến khi Tuấn xuất hiện thì cả hai nhìn nhau rất là ngượng ngập.

Xung quanh rất đông người nên không nói gì được nhiều, chỉ có thể gật đầu chào nhau mà thôi. Ngoại trừ việc Phương hơi ủ dột tý, còn lại đám cưới diễn ra vui vẻ lắm. Sau phần ăn uống là đến lúc mọi người lên sân khấu hát hò. Nhóm bà con của Bona từ Sóc Trăng lên cũng biểu diễn điệu múa Lâm Thôn quen thuộc.

Khi Phương vào phòng riêng với Thu, giúp cô thay đồ. Nhìn mặt Phương, Thu mới hỏi:

– Sao vậy Phương… nhìn em bữa nay hình như không vui phải không?

Trong ngày vui của Thu, Phương đã cố dấu nỗi buồn rồi, nhưng chắc không qua mắt Thu nổi. Phương hít một hơi dài, vẫn cố dấu:

– Đâu có… em vui mà… chị nghĩ đi đâu mà…

– Đừng dấu chị… có gì nói chị nghe đi… hai chị em đâu phải ngày đầu biết nhau…

– Không có gì thiệt mà… chị đừng nghĩ lung tung… lo vui đi mà…

Phương ngập ngừng, cố tỏ ra vui vẻ… không muốn lại kể cái chuyện ức chế hổm rày rồi chuyện ức chế đêm qua cho Thu nghe. Chợt, Thu lại có đề nghị:

– À… về chuyện dọn nhà… anh Bona có nói em nghe chưa?

– Ý chị là chuyện ảnh kêu em dọn qua nhà ảnh đó hả chị… dạ có…

– Ừ… rồi em thấy sao?

– Em… em cũng chưa biết nữa…

– Đừng suy nghĩ nhiều nữa… có gì thì nói thầy hiệu trưởng nghe đi em… để thầy giải quyết sớm cho em nữa… sau đám cưới, Bona và chị sẽ về Sóc Trăng chắc cũng lâu…

– Ủa… chị dọn về đó ở luôn hả…

– Làm gì có… chị còn ba mẹ ở đây nữa mà… lúc này về là để ra mắt bà con của ảnh thôi… một thời gian rồi cũng quay lại mà…

Phương nghe Thu nói thì gật gù… Thu lại tiếp:

– Bởi vậy… sẵn lúc chị xin nghỉ thì em nói với thầy luôn… dời qua nhà Bona ở cho tiện sinh hoạt… chứ hổm rày… có người mới dọn đến rồi… em đâu được tự do nữa…

Thu không nói thẳng ra, nhưng hình như cô cũng thoáng biết được tâm sự của Phương hổm rày. Mấy bữa nay rắc rối nghĩ lại cũng chỉ vì cái chỗ ở. Phương về đây mấy năm, toàn tự do phóng khoáng, mấy bữa nay có vẻ hơi gò bó khó chịu… sinh hoạt gì cũng ngại. Cô nghĩ chắc phải theo lời Thu đề nghị thôi… nhanh chóng xin thầy hiệu trưởng cho chuyển qua nhà Bona… Ở đó biệt lập… lại thoáng đãng… cô… cô muốn làm gì cũng dễ dàng… không bị ức chế như hổm rày nữa. Tuy là vậy, nhưng cũng có cái không tốt… dù sao thì cô cũng đang có cảm tình với Tuấn mấy bữa nay… ra vô gặp mặt cậu ta… thấy cũng vui vui… giờ dọn đi xa như vậy… Phương thấy cũng tiếc tiếc… Thấy Phương cứ thừ người ra, Thu hỏi:

– Lại nghĩ ngợi gì nữa hả… thôi… mình quyết vậy đi em… lát trong đám tiệc… hai chị em mình kéo thầy ra một chỗ rồi xin luôn…

– Dạ… vậy cũng được đó chị…

Thu thấy Phương cuối cùng cũng nghe mình nên vui lắm… sẵn… cô nghĩ ngợi rồi nói:

– Phương… chị có cái này… lại đây… nói nhỏ em nghe…

Đoạn, Thu lại kéo Phương sát lại như nói gì đó bí mật lắm vậy. Phương nghe xong thì tròn mắt, cô bật dậy, phản ứng quyết liệt:

– Thôi… em nói bao nhiêu lần rồi… chị đừng nhắc chuyện đó nữa…

– Chị nói thiệt mà… nếu em ngại thì lần này thôi… xem như là giúp chị… dù sao thì… chị với ảnh cũng sẽ đi một thời gian mà…

Chuyện đề nghị của Thu không mới, Phương thực lòng thấy cũng ưng lắm… trong hoàn cảnh thiếu thốn của cô hiện giờ. Phương luôn ngại chuyện Thu sẽ nghĩ sao… nhưng thấy chị ấy cứ nài nỉ mãi một chuyện… cô nghĩ chắc Thu thực lòng… mà dù sao… Phương có làm vậy thì cũng coi như giúp Thu mà thôi… vậy nên… hai chị âm thầm thậm thụt một hồi… không biết đang nói gì mà cuối cùng thấy Phương đỏ mặt… gật gật đầu…

Đoạn, nói một chút về Bona. Hai ba bữa nay dĩ nhiên là anh chàng hết sức vui mừng và hạnh phúc. Nghe lời khuyên của Phương, Bona dẹp hết mọi muộn phiền để cùng Thu sánh bước trong đám tiệc cưới. Nghi lễ diễn ra trong hai ngày đầu, rồi còn mấy tuần lễ chuẩn bị trước đó nữa làm anh chàng khá căng thẳng. Đối với người Khmer như Bona, nghi thức đám cưới như vậy rất quan trọng vì nó liên quan đến sĩ diện gia đình, không thể lơ là được.

Trả qua hai ngày êm thấm, đến ngày thứ ba đãi tiệc, Bona mới thấy vui mừng nhẹ nhõm. Điều làm anh chàng cảm thấy yêu quý nhất là sự giúp đỡ hết sức nhiệt tình của Phương trong suốt mấy ngày qua. Nhìn thấy cô trong bộ đồ truyền thống hôm qua sánh bước cùng Thu, rồi hôm nay trong bộ đầm hấp dẫn để dự đám tiệc của mình, Bona thấy vui lắm. Anh thấy Thu và Phương cứ thì thầm to nhỏ, cười nói với nhau như thể hai chị em ruột vậy. Cả hai người con gái xinh đẹp nhất trường, hấp dẫn nhất Miệt Thứ này đều đã nằm trong lòng của Bona, hỏi sao mà anh chàng không vui cho được.

Tiệc chiêu đãi diễn ra từ giữa trưa đến lúc chiều tàn mà vẫn chưa xong. Bạn bè, đồng nghiệp được dịp nhảy múa, hát hò vui vẻ. Gần đến cuối tiệc, Bona không còn thấy Phương đâu nữa. Anh hỏi thì Thu nói cô đã về nghĩ. Mấy bữa nay Phương cũng cực chẳng kém hai vợ chồng, nên cô về nghĩ vậy Bona thấy cũng chẳng lạ. Anh chỉ tiếc là mấy bữa nay chưa có dịp để nói lời cảm ơn cô ấy mà thôi.

Đến chiều tối thì tiệc cũng tàn, bạn bè khách khứa lần lượt ra về. Thu nhờ mấy người bà con giúp việc dọn dẹp rồi hai vợ chồng cùng đi về nhà. Thu cũng muốn ở lại làm nhưng ai nấy đều ngăn cản, để hai vợ chồng cứ tận hưởng giây phút hạnh phúc bên nhau. Bona chở cô về nhà. Anh chàng cũng đã ngà ngà say nhưng chạy xe rất chậm. Bona biết trong bụng Thu giờ đã có giọt máu của mình, nên cũng thận trọng lắm. Ngồi sau xe của Bona, Thu ấu yếm ôm siết lấy anh chàng thật chặt.

Nhà Thu bữa nay không còn ai. Ba mẹ cô hiện nay vẫn chưa về, vẫn còn ở lại nói chuyện, tụ tập với họ hàng của Bona bên nhà của anh chàng. Nghe kiểu ba mẹ của Thu nói chắc tối nay ông bà cũng không về nhà, để dành không gian riêng cho hai người trong đêm “động phòng”. Cất xe ngay ngắn, Bona dẫn Thu đi qua gian nhà trước để cùng đến chỗ nhà sau của hai vợ chồng. Đèn đóm vẫn tối thui như hổm rày nhưng Bona cũng ở đây một thời gian, tương lai sẽ ở đây lâu dài nên cũng rành rẽ đường đi lắm.

Danh sách chương (139 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139