Cô giáo Phương - Quyển 2 - Tác giả Traidamdulich

Phần 17
Phần 17

Gã khùng dắt cô đi chút xíu nữa thì bắt đầu thấy ánh sáng le lói từ con đường lộ. Lúc gã khùng đưa cô ra gần đến mặt đường, cô ngẫm nghĩ tý rồi nói với gã:

– Thôi… đến đây được rồi… anh quay về đi…

– Sao vậy… chưa ra đến đường mà?

– Cũng gần tới rồi… anh quay về đi… tui tự đi từ đây được rồi…

– Hay là… tui núp ở đây cho… không ai thấy đâu… rồi cô đi xong… thì tui về…

– Ừ… thôi vậy cũng được…

Phương lấy tay che che đỡ cái cơ thể trần truồng của mình, rồi vạch đám cỏ cao vút đi ra mặt đường. Giờ trời tối thui, có vài ngọn đèn le lói thôi Phương nhìn không rõ, nhưng cũng nhớ nhớ chỗ này nhìn hao hao giống con đường bờ bao mà Thắng đã chở cô. Đi ra đường trong tình cảnh trần truồng thế này thiệt ngại chết được, nhưng Phương biết làm thế nào nữa bây giờ.

Phương đứng chờ trên con đường vắng tanh một chút thì từ phía xa cũng có ánh đèn rọi lại, coi kiểu hình như là một chiếc xe máy đang chạy tới. Thấy có xe chạy lại, cô mới ra hiệu cho gã khùng núp đi rồi đứng đó vẫy vẫy xe máy. Phương đứng khum khum, một tay che bớt bầu vú, tay kia thì vẫy xe, chỗ hạ bộ không lông trống trơn cô đành để tơ hơ đó vì không còn có gì che chắn được nữa rồi.

Chiếc xe máy ngược chiều kia chạy cũng nhanh nhưng đến khi ánh đèn rọi trúng cái dáng trần truồng của Phương thì phải thắng cái kít… kiểu như gấp gáp lắm. Ánh đèn rọi thẳng mặt Phương làm cô nhìn không được gì cả, đành chỉ còn biết lấy một tay che đỡ vú, tay kia che ngay lồn rồi ngần ngại tiến lại. Một người đàn ông đang lái xe, hai mắt trân trân nhìn trân trân khi Phương tiến lại. Mãi đến khi cô cất tiếng thì ông ta còn chưa tin những gì mình đang thấy nữa:

– Anh ơi… cứu… cứu…

Cái dáng của Phương lúc này thực sự rất thu hút, rất kích dục, ai nhìn vào cũng phải muốn lọt tròng té nổ luôn ấy chứ. Người đàn ông kia mặc cho Phương lắp bắp van xin cầu cứu, hai mắt ông ta cứ dán chặt khắp người cô, rồi trong thoáng chốc như chợt nhớ ra điều gì, ông ta chỉ vào Phương rồi nói:

– Cô… cô là người cậu kia đang tìm phải không?

Phương thắc mắc hỏi:

– Ai… anh nói ai vậy?

– Thì nãy tui chạy ngang chỗ trại giam… thấy có mấy người công an… với người thanh niên… đang tìm kiếm… tui hỏi thì họ nói tìm một cô gái… bị mất tích… phải cô đúng không?

Nghe kiểu ông này kể, Phương đoán chắc là Thắng nên gật đầu lia lịa. Cô nói:

– Anh chở em lại đó với… cứu em với…

– Được rồi… lên xe tui chở cho…

Người đàn ông quay xe lại, để Phương rón rén ngồi sau rồi chạy đi. Lúc chiếc xe máy rời đi, cô quay mặt lại chỗ bụi cỏ gã khùng đang núp để xua tay biểu gã đi đi, đừng núp đó nhìn mình nữa. Cô và gã ráng mắt nhìn nhau thật lâu đến khi khuất bóng thì mới thôi.

Trên đường chở Phương lại chỗ Thắng, người đàn ông kia cứ hỏi cô miết:

– Đã xảy ra chuyện gì vậy… Bộ cô bị… bị người ta… hiếp phải không?

Tình cảnh này, Phương còn biết dấu đi đâu nữa, đành ấp úng gật gật đầu. Ông kia tiếp:

– Biết ngay mà… có phải là cái tụi tù ở trong trại nó làm không?

– Sao… sao anh biết… lúc nãy… anh nghe được ở chỗ kia hả?

– Không phải… tại tui đoán mò thôi… lúc ở chỗ anh chàng kia… mấy thằng công an trại giam nó ngăn… đâu cho tui lại gần hỏi han gì đâu… nghe cậu kia la lớn tui mới biết đó chứ… cái tụi tù tội này… đang bị vậy mà còn không sợ… lúc thả tụi nó ra ngoài lao động… toàn chọc ghẹo con gái nhà lành không hà… dân xung quanh ai cũng sợ hết á…

Phương mới nghe người đàn ông này nói còn thấy sợ, hỏi sao dân xung quanh khi này chẳng ai khiếp đảm tụi này. Cô hỏi:

– Vậy mấy người công an ở đây không làm gì hết hả anh?

– Tụi nó hả… cũng không biết nữa… làm như có thông đồng với tụi tù hết hay sao á… tụi nó bao che dữ lắm… tui nghĩ chắc tụi nó ém thông tin… vì thành tích đó mà…

Ông ta đang nói tới đây thì chợt thắng xe cái éc, làm Phương phải nhào tới luôn. Ông ta chỉ chỉ về phía xa xa, rồi nói:

– Kìa… phải anh chàng kia là bạn của cô không?

Ở phía tay ông ta chỉ, Phương thấy chỉ có mình Thắng, anh chàng đang ngồi bên vệ đường với vẻ mặt khá hoang mang, gương mặt thì ngó láo liên. Phương nhận ra Thắng thì mừng lắm.

– Đúng rồi anh… bạn em đó…

Người đàn ông rồ xe chút nữa là dừng lại chỗ Thắng. Nhận ra Phương đang ngồi trần truồng sau lưng xe máy, Thắng vội vã cởi áo mình ra trùm lại che bớt cho cô. Cậu ta có vẻ tức giận lắm, vội nói rất lớn tiếng:

– Để Thắng đi báo công an bắt hết bọn khốn nạn chúng nó.

Phương nghe Thắng nói vậy, chợt nhớ lời người đàn ông này nói, vội ngăn lại:

– Đừng Thắng… đừng làm lớn chuyện…

– Sao… sao vậy Phương?

– Phương… Phương xấu hổ lắm!!!

Phương mắc cỡ nói lí nhí, tựa vào vai Thắng. Người đàn ông kia nghe vậy, lúc quay đầu xe định đi cũng nhắn nhủ lại cả hai:

– Uhm… không có chuyện gì là mừng rồi… thôi về đi… báo công an chi cho phiền phức nữa… rồi làm được gì tụi nó… tụi nó cũng là dân tù tội rồi… sợ ai nữa chứ…

Vừa nói, ông ta vừa chạy xe đi khuất, chỉ còn lại cặp đôi đứng ôm ấp, che cho nhau giữa đêm khuya tăm tối. Phương run rẩy nói:

– Thắng… chở Phương về đi… Phương sợ…

Thắng nghe vậy vội rối rít lên xe, cả hai tiếp tục cuộc hành trình về lại Thứ Mười Một. Đường khuya về vắng tanh, Phương ngồi sau xe ôm sát lấy Thắng. Dù cậu ta để mình trần, nhưng Phương ôm sát hơi khuất nên có xe nào đó chạy ngang cũng không để ý lắm. Thắng kể lại lúc đó cậu ta đánh nhau với tụi tù kia, rồi có công an lại ngăn nên họ lủi đi mất hết.

Thắng đi tìm Phương miết mà không thấy đâu. Phương thấy Thắng cũng không rõ mọi chuyện nên quyết định dấu cậu ta. Cô nói bị đám kia xé quần áo, nhưng may mắn bỏ chạy được. Cô lủi dưới ruộng, dưới mương lẩn trốn nên tụi kia tìm không ra. Thắng ngờ ngợ cũng chưa tin lắm nhưng không dám hỏi rõ Phương, chỉ nghe cô bảo sao thì nghe vậy.

Lúc cả hai về đến Thứ Mười Một thì trời cũng đã tối. Thắng đưa Phương đến cổng, để cô tự mình đi lên phòng. Lúc Phương đi, Thắng gọi với cô lại, nói:

– Phương… cho Thắng xin lỗi nha…

Phương ngạc nhiên, hỏi:

– Chuyện gì… sao Thắng xin lỗi…

– Thì chuyện này giờ… làm Phương phải hoảng sợ…

– Thôi… Phương không sao đâu… Thắng đừng nghĩ vậy… mọi chuyện… dù sao cũng là tai nạn thôi mà… Thắng đừng bận tâm… mà…

– Sao vậy Phương…

– Chuyện này… Phương xấu hổ lắm… không muốn để ai biết hết…

– Ờ… không sao đâu… hồi chiều Thắng cũng chưa gọi cho ai biết hết… chỉ có hỏi thăm mấy người vòng vòng ở đó thôi hà…

– Thôi… càng ít người biết càng tốt… Phương sợ… xấu hổ lắm…

– Thắng hiểu rồi… thôi Phương về nghĩ đi… dù sao… cũng cho Thắng xin lỗi nhé!

Nói xong, cậu ta lên xe bỏ chạy đi mất. Phương chưa kịp lên phòng, còn nấn ná đứng đó nhìn cái dáng của Thắng chạy đi. Người đâu gì mà thiệt tình hết sức, Phương có đuổi đâu mà cứ vội vã… hễ chút xíu là đòi về… giờ lên phòng Phương uống miếng nước thì có sao đâu cơ chứ!

Danh sách chương (139 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139