Cha và vợ

Phần 227
Phần 227

Sau khi nàng đi ra, Tiểu Đình đi thẳng về phòng và tiếp tục ngủ, tôi vào nhà tắm, ngồi trên bồn cầu hút thuốc, cảm xúc của tôi dần dần bình tĩnh lại, nhưng lại rất kỳ quái.

Tại sao đêm nay mình lại có vẻ bị động như vậy? Chẳng lẽ mình quá nóng ruột sao? Trước kia mình chưa gặp phải trường hợp này bao giờ, chẳng lẽ hết thảy đều là trùng hợp sao? Tại sao mình luôn cảm thấy nó kỳ lạ.

Trở lại phòng ngủ, tôi nằm trên giường hồi lâu cũng không bình tĩnh được, có lẽ mọi chuyện chỉ có thể đợi ngày mai trở lại công ty tìm đáp án.

Tôi không biết mình đã ngủ say từ lúc nào, khi tỉnh lại, Tiểu Đình đã chuẩn bị xong điểm tâm. Tôi bình tĩnh ăn sáng, trước khi rời đi như thường lệ nàng sửa lại quần và cà vạt cho tôi, mọi thứ đều giống như thường lệ.

Trên đường đến công ty, sự nghi ngờ của tôi ngày càng sâu sắc. Tôi luôn cảm thấy Tiểu Đình khác với trước đây, bây giờ nàng ổn định hơn so với trước đây, bớt nhát hơn, không còn sợ hãi và nhu nhược mà nàng từng đối với tôi như trước kia nữa. Ngược lại, giống như trước đây, thực sự trở lại trạng thái bình đẳng với nhau.

Cuộc sống này không phải là những gì tôi muốn sao? Nhưng tại sao trong mắt nàng luôn có dấu vết gì đó không rõ ràng, mình bắt được nhưng lại không thể đoán ra được ý nghĩa của nó.

Khi đến công ty, tôi để mình nhanh chóng tiến vào trạng thái, đến giữa trưa hiếm hoi mới được nghỉ ngơi, tôi lấy trong túi ra cái dongle, mang dongle này ra thật không dễ dàng gì, bởi vì tôi sợ bị Tiểu Đình phát hiện.

Thừa dịp văn phòng không có ai, tôi cắm dongle vào máy tính, rồi mở giao diện giám sát đã lâu không mở.

Lúc này Tiểu Đình đang ở nhà thu dọn việc nhà, máy tính trong nhà được bật lên. Hầu như mỗi ngày nàng đều lên mạng, truy cập các trang web mua sắm, xem tin tức và thu dọn tài liệu. Nàng bận rộn vô cùng vui vẻ, nhưng tôi không quan tâm những thứ này. Dù sao nàng vẫn đang trong giai đoạn dưỡng bệnh và không có việc làm, vì vậy việc sử dụng Internet để qua thời gian cũng không tệ.

Nhìn giám sát trực tiếp ở nhà, tôi hơi do dự, tôi nên đi coi giám sát như thế nào? Từ trước tới sau hay từ sau tới trước? Lúc này, điều tôi quan tâm nhất là tại sao hôm đó Tiểu Đình không đến đón tôi, hơn nữa cũng không gọi điện cho tôi, tôi luôn cảm thấy lời giải thích của nàng là nói cho qua với tôi, hơn nữa biểu tình của nàng cũng không phải rất bình thường, còn có trước cửa phòng cha mơ hồ bay ra cái loại mùi tanh ám muội này là chuyện gì?

Tôi quyết định bắt đầu xem giám sát…

Tôi đã điều chỉnh thời gian video thành sáng ngày hôm qua. Đêm hôm trước tôi đã nói với Tiểu Đình thời gian máy bay cất cánh và hạ cánh, từ Mỹ đến Trung Quốc mất hơn 10 tiếng, máy bay cất cánh buổi sáng, khoảng trưa sẽ đến Trung Quốc.

Buổi sáng sau khi thức dậy, vẻ mặt của Tiểu Đình có vẻ có chút buồn chán, nhìn đồng hồ xong liền cúi đầu, ngồi trên ghế sô pha do dự. Trong dự đoán của tôi, sau khi nàng biết tin hôm nay tôi sẽ về nhà, hẳn là sẽ rất hưng phấn mới đúng, nhưng mà lúc này tôi không nhìn thấy nàng có bao nhiêu biểu tình hưng phấn, ngược lại có chút buồn tẻ.

Bây giờ ngồi trên ghế sofa do dự vì điều gì? Theo đạo lý mà nói, lúc này Tiểu Đình nên chơi máy tính để giết thời gian mới đúng. Nàng ngồi trên ghế sô pha, thỉnh thoảng nhíu mày, thỉnh thoảng có vẻ rối rắm, yên lặng ngồi trên ghế sô pha hơn hai tiếng đồng hồ, hơn nữa không nhúc nhích.

“Bố, hôm nay bố có tiện về nhà không?” Tiểu Đình ngồi trên ghế sô pha do dự một hồi, rồi lấy điện thoại di động gọi cho ba chồng. Khi nghe nàng gọi điện cho cha, tim tôi chợt thắt lại, chẳng lẽ mình đoán đúng sao? Chuyện mình sợ nhất rốt cục vẫn xảy ra?

“Ừm, chờ bố về nhà sẽ biết…” Không biết bên kia cha nói cái gì, có lẽ là hỏi về nhà làm gì, Tiểu Đình ở bên này nói một câu như vậy, điện thoại của hai người liền cúp máy. Sau khi cúp điện thoại, nàng nhìn đồng hồ trên vách tường. Lúc này là khoảng mười giờ sáng, cách tôi về đến nhà ước chừng còn 4 tiếng.

Sau khi gọi điện thoại cho ba chồng xong, Tiểu Đình chuẩn bị cơm trưa, không giống như trong dự đoán của tôi, bữa cơm trưa của nàng tương đối bình thường, cho dù là bữa ăn thông thường. Khi nàng chuẩn bị xong bữa trưa, thời gian cũng định hình là giờ ăn cơm trưa, cách tôi về nhà còn khoảng 3 tiếng đồng hồ.

Lúc này, cha đã đến. Tôi nhìn thấy ông mở cửa bước vào nhà, vừa lúc Tiểu Đình cũng bưng đồ ăn từ ở trong bếp đi ra.

“Sao muộn vậy? Vừa lúc rửa tay ăn cơm…” Tiểu Đình nhìn thấy bóng dáng ba chồng, cười ngọt ngào.

“Ừm, vừa mới làm xong…” Cha nhìn nàng, trên mặt vẫn ít nhiều mất tự nhiên, nở nụ cười trả lời.

Sau khi cha cởi giày ra, ông bước vào nhà tắm và rửa tay. Rửa tay xong liền đi tới trước bàn cơm, ông ngồi ở trên bàn cơm có vẻ khá gò bó, xem bộ dáng này không giống bộ dáng như ông thường ở một mình với Tiểu Đình.

“Kim Thành đâu? Nó vẫn đi công tác ở Mỹ chưa về sao? Khi nào nó về?” Cha tìm một chủ đề để nói chuyện, vừa hỏi vừa đưa mắt tuần tra trong nhà.

“Anh ấy… còn phải vài ngày nữa mới về…” Tiểu Đình ngồi trên bàn ăn, sau khi nghe cha nói, do dự một chút trả lời, nhưng câu trả lời của nàng làm cho tôi choáng váng trợn mắt há hốc mồm.

Cái gì! Tôi phải mất vài ngày nữa mới trở về? Không phải tôi vừa mới nói với Tiểu Đình rằng hôm nay tôi về nhà sao? Nàng có quên không? Nếu như không có quên, thì nàng đang cố ý lừa ba chồng, tại sao nàng lại lừa ông? Tôi tự cho mình thông minh, nhưng lúc này tôi rất hồ đồ, không cách nào bắt được suy nghĩ của nàng.

Sau khi cha nghe Tiểu Đình nói, ông thầm thở phào, nhưng trong mắt không có sự chờ mong như trước, bởi vì ông biết rằng quan hệ của hai người đã bị cắt đứt hoàn toàn. Vậy có sự khác biệt nào khi ông trở lại? Hai người bắt đầu tự mình ăn cơm, cha có vẻ rất an phận nhưng cũng có chút khẩn trương.

Nhìn thấy biểu tình này của hai người, tâm tình của tôi không khỏi thả lỏng một chút, lấy kinh nghiệm của tôi để phán đoán, ít nhất trong nửa tháng này, hai người không có phát sinh chuyện gì, nếu như có, hai người sẽ thân mật hơn rất nhiều, nhưng hai người vẫn duy trì quy mô và khoảng cách mà ba chồng nàng dâu nên có.

Lúc hai người ăn cơm, đều lộ ra tâm sự trùng trùng, dù sao tình huống hiện tại không giống như trước kia, nhưng bao nhiêu kỷ niệm của hai người cứ hiện về trong tâm trí của họ. Lúc cúi đầu ăn cơm, thỉnh thoảng cha quay đầu nhìn trộm Tiểu Đình, mà đồng thời, nàng cũng đang nhìn ông. Ông vội vàng quay đầu lại, vẻ mặt già nua vặn vẹo, còn nàng có vẻ tương đối thản nhiên hơn.

Bữa ăn kết thúc trong bầu không khí yên tĩnh. Sau khi ăn cơm xong, Tiểu Đình bắt đầu dọn dẹp phòng, trong khi cha ngồi trên ghế sô pha. Lúc này ông có chút bồn chồn, thỉnh thoảng nhìn nàng và kiểm tra đồng hồ nhiều lần, có mấy lần muốn há miệng nói chuyện, nhưng lời nói đến cửa miệng lại nuốt xuống. Trong khi nàng dọn dẹp trong bếp, thỉnh thoảng nhìn ba chồng trong phòng khách. Mỗi lần hai người nhìn nhau, ánh mắt của ông né tránh, trong khi nàng có vẻ rất thờ ơ. Cảnh này đã xảy ra nhiều lần trước đây, tựa như đã từng thấy rồi.

Lúc này Tiểu Đình dường như có tâm sự trùng điệp, sau khi thu dọn xong, nàng bước vào phòng khách. Nhìn đồng hồ trên tường, còn hai tiếng nữa tôi mới xuống máy bay.

“Tiểu Đình, con gọi bố trở về có chuyện gì không? Ở nhà có gì bị hỏng sao?” Rốt cuộc lúc này cha không chịu nổi bầu không khí yên tĩnh này, đành phải há miệng hỏi. Tuy rằng biết cái gì cũng không có khả năng, nhưng trong mắt ông vẫn có chút chờ mong. Mặc dù không có phát sinh chuyện gì, nhưng ít nhất trong lòng nàng vẫn còn có một chỗ nhỏ cho ông.

“Đúng vậy! Máy nước nóng trong nhà tắm ở nhà bị hỏng…” Sau khi Tiểu Đình xem đồng hồ, liếc nhìn ba chồng. Biểu tình có vẻ rất bình tĩnh.

“Thật không? Để bố xem…” Sau khi cha nghe lời nói của Tiểu Đình, không nói thêm gì nữa, nhưng biểu hiện của ông có một chút kỳ quái. Dù sao máy nước nóng bị hỏng có thể tìm thợ sửa, vì sao gọi ông đến? Không nhất thiết ông biết cách sửa nó.

“Để bố coi nó trước, nếu nó không hoạt động, thì phải tìm thợ để sửa…” Cha nói xong thì đứng dậy đi vào nhà tắm.

“Được rồi, cho dù tìm được thợ để sửa, con vẫn cần bố ở đây mới được. Dù sao con ở nhà một mình, có chút sợ…” Lúc Tiểu Đình nói những lời này, lại có thái độ khác thường, bình thản và câu nệ, nàng mỉm cười nói với ba chồng. Khuôn mặt tươi cười này khiến cho ông đi tới cửa nhà tắm có vẻ thụ sủng nhược kinh…
Bạn vừa đọc xong Quyển 1, Quyển 2 tại đây:


Xem thêm các Quyển khác trong bộ “Cha và vợ” tại đây:

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website , trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn! Click xong nhớ xem tầm vài giây rồi mới tắt quảng cáo nhé các bạn.

Danh sách chương (227 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227