Cha và vợ

Phần 208
Phần 208

Cuối cùng Tiểu Đình vẫn phát hiện cánh cửa phòng, hơn nữa biết tôi lén theo dõi hai người, nhìn thấy những lời này của nàng, trong lòng tôi rất hối hận, tối hôm qua quá liều lĩnh, đả thảo kinh xà, cũng may nàng không phát hiện bí mật giám sát.

Bất quá “đả thảo kinh xà” như vậy tựa hồ như cũng sinh ra hiệu quả không tưởng tượng nổi, Tiểu Đình chủ động đề cập chấm dứt quan hệ với ba chồng.

Sau khi nghe được tin này, trong lòng tôi không khỏi nhẹ nhõm, nhưng không biết vì sao, tôi lại không cảm giác được chút thoải mái nào. Có lẽ tôi nghĩ đến việc nàng nói ra câu này, không phải thật tâm thật ý, ít nhất không phải là tình nguyện.

Đáng tiếc hiện tại tôi không nhìn thấy trạng thái của Tiểu Đình, lúc nàng gửi tin nhắn này, biểu tình có phải rất luyến tiếc và ưu thương hay không?

“Đây cũng là bình thường, nhưng vì thân thể của em, những thứ này anh đều có thể chịu được, em đừng suy nghĩ lung tung. Được rồi, anh phải làm việc…” Suy nghĩ thật lâu, tôi trả lời nàng một câu như vậy, lúc kết thúc, tôi nói dối cắt đứt tin nhắn này, bởi vì tôi không biết nên tiếp tục nói với Tiểu Đình như thế nào.

“Được rồi, chồng, anh đang bận…” Tiểu Đình trả lời đơn giản, sau đó mọi thứ chìm vào im lặng.

Lúc này đồ ăn mang đi cũng được giao, tôi đặt đồ ăn lên bàn vừa ăn vừa xem báo cáo. Nhưng lúc này tôi lại không cách nào tĩnh tâm xem, lực chú ý không cách nào tập trung.

Tôi đóng báo cáo, thừa dịp buổi trưa không có ai, hiếm khi yên tĩnh, tôi mở video giám sát một lần nữa, chỉ là tôi không mở giám sát nhà thời gian thật, mà điều chỉnh thành đêm qua…

Tôi điều chỉnh màn hình một lúc phía trước, một lúc lui sau, cuối cùng điều chỉnh thời gian đến lúc tôi tắt đèn tối hôm qua, màn hình bắt đầu phát và chuyển động…

Tôi tắt đèn phòng, toàn bộ phòng ngủ chìm trong im lặng, chúng tôi nằm cạnh nhau. Tôi nhắm mắt giả bộ ngủ, Tiểu Đình cũng nhắm mắt giả bộ ngủ, chỉ là dưới sự khống chế cực lực của tôi, nhịp thở của tôi coi như cân bằng, tuy rằng trong giám sát không cách nào nghe được tiếng hít thở của nàng, nhưng có thể nhìn thấy ngực nàng lên xuống lên xuống, biên độ lên xuống rất lớn. Trong quá trình này, mấy lần nàng mở mắt ra, chỉ là đầu nàng không nhúc nhích, mà tận lực nhìn tôi, liếc mắt nhìn, đầu bất động có lẽ sợ phát ra âm thanh đánh thức tôi. Trong quá trình này, thân thể nàng mấy lần hơi nâng lên, nhưng sau khi nàng suy nghĩ một hồi, lại nhẹ nhàng nằm trở lại.

Nhìn thấy trạng thái của Tiểu Đình, có lẽ nàng muốn ngồi dậy rời khỏi giường, nhưng nàng sợ đánh thức tôi, hoặc có thể nàng sợ tôi không thực sự ngủ.

Đợi một hai tiếng đồng hồ, Tiểu Đình cũng gần như chịu đựng không được nữa, rốt cục nàng từ từ ngồi dậy. Mà trong quá trình ngồi dậy, vẫn thật cẩn thận, không dám phát ra tiếng động, mắt nhìn chằm chằm tôi, theo dõi phản ứng của tôi. Dưới chức năng giám sát ban đêm, tôi có thể thấy rõ ràng sự căng thẳng trong mắt nàng, nhưng đằng sau sự căng thẳng là sự thèm khát và cấp bách không thể nhịn.

Tiểu Đình trong màn hình giống như những gì tôi tưởng tượng tối hôm qua, cẩn thận rời khỏi giường, sau đó mở cửa, trong quá trình này tôi không ngừng nhấp tua nhanh, bởi vì quá trình này quá dài.

Sau khi Tiểu Đình đi ra khỏi phòng đóng cửa lại, nàng đứng ở ngoài cửa, nhắm mắt lại hít sâu một hơi, tựa hồ như quá trình vừa rồi đối với nàng là một loại giày vò. Nàng đứng ở cửa một hồi, cuối cùng nhìn cửa phòng đóng chặt, trong mắt vẫn còn nét căng thẳng. Sau khi hít sâu một lần nữa, nàng từ từ bước nhẹ tới cửa phòng ba chồng.

Chỉ là sau khi nhìn thấy hình ảnh tới đó, tôi lại cảm thấy như mình đã bỏ sót cái gì đó, cẩn thận hồi tưởng lại một chút, dường như tôi đã quên xem phòng của cha, tối hôm qua ông vẫn ở gần trong gang tấc, nhưng thủy chung tôi không nhìn thấy một lần.

Tôi định chuyển hệ thống giám sát sang phòng của cha, chỉ là tôi do dự chuyển hay không chuyển. Trước đây mình chưa từng bối rối hay do dự như vậy, làm việc vẫn rất có trật tự, hôm nay cũng không biết tại sao lại do dự. Có lẽ vì những lời nói của bác sĩ mà mấy ngày nay tôi vẫn chưa thể đưa ra quyết định.

Tôi tạm dừng tất cả các màn hình, bình tĩnh suy nghĩ và tóm tắt, cuối cùng thở dài một hơi bình tĩnh lại, tôi tắt tất cả các màn hình giám sát. Sau đó điều chỉnh thời gian giám sát đến buổi sáng sau khi tôi rời khỏi nhà và bắt đầu lại từ đầu, để tránh những gì bỏ lỡ và hối tiếc.

Buổi sáng sau khi tôi rời khỏi nhà, Tiểu Đình vẫn đang làm việc nhà như thường lệ, nhưng ánh mắt lại luôn nhắm vào hướng nhà tắm.

Nhìn thấy bộ dáng này của Tiểu Đình, trong lòng tôi vẫn thoải mái không ít. Ít nhất điều này tốt hơn so với nàng khẩn cấp chạy vào nhà tắm để xem, tôi nhớ lần trước nàng khẩn cấp chạy vào nhà tắm xem, lần này không biết nguyên nhân gì, không có hấp tấp chạy đi xem, thậm chí cũng không nhìn.

Cuối cùng lúc Tiểu Đình ôm đồ bẩn tiến vào nhà tắm, ánh mắt của nàng nhịn không được trước tiên nhìn cái cốc, khi nhìn thấy phương vị của cái cốc, mắt nàng vẫn hiện lên một tia hưng phấn, nhưng sau đó cũng có một tia buồn, Nàng để đồ trong máy giặt, sau đó ngồi trên sofa chờ máy giặt xong, chương trình giặt gần bốn mươi phút, cho nên ngồi trên ghế sô pha hai tay khoanh trước bộ ngực đầy đặn của mình, cúi đầu và tự hỏi mình đang nghĩ gì. Ánh mắt nàng không ngừng nhìn đồng hồ, cuối cùng nàng lấy điện thoại di động ra, nhưng khi điện thoại sắp phát sóng, nàng lại tắt, cắn môi dưới có vẻ rất rối rắm.

“Tít tít tít…” Khi nàng còn đang do dự, trong nhà tắm vang lên tiếng máy giặt hoàn tất.

Tiểu Đình buông điện thoại xuống bắt đầu bận rộn với công việc nhà, làm cơm trưa, hoặc ăn cơm trưa, Tiểu Đình đều có vẻ lơ đễnh, mắt không ngừng lưu luyến dán trên đồng hồ và điện thoại di động. Dường như muốn gọi cho ba chồng, nhưng không thuyết phục được bản thân.

Ăn cơm trưa xong, Tiểu Đình nằm trên giường chuẩn bị ngủ trưa. Nhìn đồng hồ, trong mắt nàng lóe lên một tia lo lắng, cuối cùng nàng cũng cầm lấy điện thoại, gọi cho ba chồng. Nàng không nói cái gì, chỉ hỏi hôm nay ông có về hay không, điều này tương đương với ẩn ý, nếu như ông vẫn không hiểu ý tứ của câu này thì thật là quá ngu ngốc.

Sau khi cúp điện thoại, Tiểu Đình dựa lưng vào giường, cắn môi, mắt vẫn nhìn chằm chằm cái đồng hồ. Lúc này đã 2 giờ trưa, chỉ còn hơn ba giờ nữa là tôi tan sở.

Theo hiểu biết của tôi về Tiểu Đình, trong quá trình này nàng cũng rất rối rắm, ngày đó hai chúng tôi nói chuyện, rốt cuộc là gọi ba chồng về ân ái ban ngày, hay là để đến ban đêm tiến hành? Nàng gọi điện cho ông, chứng tỏ nàng đang dao động, cũng tự thuyết phục bản thân mình.

Nhìn thấy điều này khiến cho lòng tôi trở nên căng thẳng. Chẳng lẽ Tiểu Đình lừa gạt tôi làm với cha ban ngày? Đến phòng ông ban đêm chỉ để biểu diễn một vở kịch cho tôi? Chuyện kế tiếp kiểm chứng một phần suy nghĩ của tôi, chưa đầy nửa tiếng sau thì cửa nhà tôi đã vang lên tiếng chìa khóa mở cửa, cha vẫn như lần trước, bí mật mở cửa liếc mắt một cái, mới tiến vào, chỉ là so với bộ dáng lén lút lần trước có vẻ tiêu sái hơn rất nhiều.

Sau khi cha mở cửa, trực tiếp nhìn phòng ngủ cửa đang mở, là phòng ngủ của chúng tôi. Lúc này Tiểu Đình dựa lưng vào gối đầu ngồi trên giường, đôi chân ngọc trắng nõn trần trụi hướng tới cửa phòng, nhìn thấy ba chồng tiến vào, nàng ngẩng đầu nhìn ông, không giống như con dâu bình thường ra ngoài nghênh đón và chào hỏi ba chồng, nàng nhìn ông một cái, sau đó vội vàng cúi đầu, sắc mặt từ từ đỏ lên, mắt nhìn chăm chú vào điện thoại di động của mình, thực ra nàng vừa nhấc điện thoại lên thì ngoài cửa đã phát ra tiếng mở khóa, mục đích là để che giấu sự xấu hổ lúc này.

Sau khi cha vào cửa, nhìn thấy Tiểu Đình không nói gì, ông cũng kỳ lạ không nói, chỉ là sau khi thay giày xong, ông hỏi xem nàng đã ăn trưa chưa, Tiểu Đình không ngẩng đầu, vẫn nhìn điện thoại di động, nhẹ gật gật đầu. Sau khi cha thay giày xong, ông vào phòng mình như thường lệ, ở trong phòng ngủ của mình, ông không có tâm tư nhìn tình huống phòng mình, mà ánh mắt không ngừng nhìn tới cửa, tựa hồ như chờ con dâu chủ động tới tìm mình.

Mà lúc này Tiểu Đình ngồi trên giường của mình đang rối rắm, nàng vừa nhìn đồng hồ trên vách tường, vừa nhìn điện thoại di động, cuối cùng buông điện thoại xuống nhìn cửa phòng, nàng cắn môi dưới, khi nhả môi ra, có thể nhìn thấy rõ ràng giấu răng thật sâu trên môi của nàng…

Danh sách chương (227 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227