Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 6

Phần 139
Phần 139: Bài Tẩy

Bất kể phúc thuyền cỡ trung hay những quân hạm của Ngũ Phong hải thương hình giống như thuyền Galen, thoạt nhìn đều không phải là giả trang ngụy tạo, cho nên người Tây Ban Nha theo như thường lệ lựa chọn tác xạ nhắm vào mớn nước mạn thuyền, hết thảy pháo hỏa đều nhắm vào mớn nước thuyền quân Minh. Làm như vậy sẽ giảm xác suất chí mạng xuống, bởi vì không ít pháo đạn bắn trượt xuống biển, nhưng chỉ cần bắn trúng một quả, vị trí gần mớn nước thủng một lỗ lớn sẽ khiến cho nước biển tràn vào nhanh chóng, có thể làm cho thuyền chìm rất nhanh.

Không nghĩ tới quân hạm Doanh Châu áp dụng thiết kế vách ngăn kín nước làm cho tính toán của người Tây Ban Nha rơi vào khoảng không. Trải qua hai đợt đối xạ, có ba chiếc thuyền bị bắn trúng ở vị trí gần mớn nước nhưng vẫn ung dung nổi trên mặt biển, không có dấu hiệu gì là sắp chìm.

Ngược lại là thân thuyền quân Minh xoay ngang, tầm bắn tương đối ưu việt, mục tiêu tác xạ là nhắm vào thân thuyền đối phương, Hồng Di đại pháo và pháo Bồ Đào Nha ra sức trút đạn như mưa bấc, bắn cho quân hạm Tây Ban Nha gỗ vụn bay tán loạn, thủy binh không ngừng bị thương tử vong.

Tiếng pháo ầm ầm chấn động cả một vùng trời biển, mặt bên các quân hạm từ cửa sổ pháo chớp lên ánh lửa liên hồi. Khói thuốc súng nồng đậm bị gió biển thổi thật lâu cũng không tiêu tan, làm cả vùng biển bị chìm trong khói mù.

Mặc dù tạm thời rơi xuống hạ phong, Tạp Mai Nhĩ tướng quân cũng không bỏ cuộc, múa bội kiếm lớn tiếng quát hạ lệnh:

– Ép lên đi, dùng phương pháp đánh áp mạn và dùng mũi húc thu thập dị giáo đồ! Thượng đế phù hộ Tây Ban Nha!
– Thượng đế phù hộ Tây Ban Nha!

Binh sĩ trên các chiến hạm hung hăng gào thét, đánh áp mạn và dùng mũi húc là sở trường của hải quân Tây Ban Nha.

Quân hạm Tây Ban Nha điều chỉnh hướng, khí thế hung hăng xông về phía hạm thuyền quân Minh đang xoay ngang. Tượng Poseidon ở mũi thuyền cầm tam xoa kích giống như hung thần ác sát, mũi thuyền bén nhọn bên dưới rẽ sóng tiến tới băng băng, muốn dùng chiến thuật truyền thống đánh áp mạn và dùng mũi húc nhất cử định thắng cục.

Trên tướng đài boong trước Lâm Anh hiệu, Tần Lâm buông ống nhòm xuống, cười híp mắt khen:

– Không hổ là đế quốc Tây Ban Nha tung hoành hoàn cầu, chiến thuật hải quân vô cùng thành thục.

Kim Anh Cơ che miệng cười khẽ, Minh Trí Ngọc Tử hờn dỗi liếc hắn một cái, mỗi khi khóe miệng Tần Bá gia cong lên, chắc chắn có người sẽ phải chịu xui xẻo.

Nhớ năm xưa vào thời Trịnh Hòa thâu tóm Đông Nam Á và Ấn Độ dương, Tây Ban Nha còn co rút trong một mảnh đất nhỏ ở châu Âu. Hiện tại Bây giờ đế quốc Tây Ban Nha vượt biển chinh phạt, đánh tới cửa nhà Trung Quốc, công thủ thay đổi, về năng lực tác chiến viễn dương quân Minh thật sự kém đối thủ quá xa.

Chiến thuật hải quân Tây Ban Nha hết sức thành thạo, uy lực hỏa pháo mãnh liệt làm Tần Lâm âm thầm kinh hãi.

Mới vừa rồi hai đợt pháo kích nhìn qua quân Minh chiếm thượng phong, thật ra thì nhờ có người Tây Ban Nha không hiểu được kỹ thuật vách ngăn kín nước, thấy thuyền bè quân Minh bắn không chìm liền đổi dùng chiến thuật đánh áp mạn và dùng mũi húc. Nếu không tiếp tục đối xạ, hạm thuyền quân Minh sẽ bị phá vỡ nhiều vách ngăn kín nước hơn, vẫn khó thoát số phận bị đánh chìm thuyền.

Mặt khác, quân hạm Tây Ban Nha bị pháo hỏa quân Minh quét ngang, thân thuyền bị bắn cho tơi tả, rất nhiều thủy binh chết nhưng căn bản vẫn không thương gân động cốt, kết cấu chính thân thuyền vẫn giữ hoàn hảo, tuyệt đại đa số hỏa pháo còn có thể tiếp tục bắn.

Người Tây Ban Nha cũng nắm chắc tương đối hoàn mỹ thời cơ pháo chiến chuyển thành đánh áp mạn và dùng mũi húc, lúc này thân thuyền quân Minh đang xoay ngang nên có thể phát huy hỏa lực ở mạn thuyền, nhưng nếu bị mũi quân hạm Tây Ban Nha húc vào, e rằng sẽ bị gãy thành hai đoạn.

Thật may là lão tử còn có lá bài tẩy! Tần Lâm thầm kêu một tiếng may mắn, cười lạnh vung tay vốn chắp sau lưng đã lâu.

Ngưu Đại Lực ở vọng lâu bên dưới cột buồm chính huy động tiết kỳ Khâm Sai thật rộng.

Người Tây Ban Nha bày ra khí thế đánh áp mạn và dùng mũi húc, hạm đội Thủy sư Doanh Châu vội vàng tránh né, cục diện nhất thời trở nên hỗn loạn. Tạp Mai Nhĩ vô cùng lão luyện, ở chiến hạm trên Poseidon cười lạnh chỉ huy bốn chiếc chiến hạm chủ lực giữ vững áp lực chính diện, sáu chiếc khoái chiến hạm bao vây từ mặt bên, muốn tiêu diệt toàn bộ Thủy sư Doanh Châu.

Từ Phí Địch Nam Đức trở xuống, tất cả mọi người đều chú ý tới chiến trường cánh Đông, về phần cánh Tây, người Bồ Đào Nha hèn yếu không thể nào không đối phó được đám phúc thuyền cồng kềnh kia.

Trên thực tế đúng là như thế, Bội Lôi Tư chỉ huy hạm đội Bồ Đào Nha thủy chung vẫn duy trì một khoảng cách lúc gần lúc xa với phúc thuyền của Thủy sư Phúc Kiến, dùng hỏa pháo trêu chọc, vừa đánh vừa lui từ từ về phía Nam.

Vốn là trận hình quân Minh cực kỳ cổ quái một ngang một chéo, cánh Đông chéo gần như bất động, cánh Tây ngang chậm rãi ép về phía trước, dần dần vòng sang mé bên hạm đội Tây Ban Nha. Bội Lôi Tư dẫn dắt quân Bồ Đào Nha vừa đánh vừa lui, dây dưa với phúc thuyền không nghỉ, từ từ rút vào phía sau mé bên hạm đội Tây Ban Nha.

Tất cả lực chú ý của Phí Địch Nam Đức đều tập trung ở chính diện, đỏ mắt muốn tiêu diệt Thủy sư Doanh Châu cánh Đông quân Minh, chỉ có Tạp Mai Nhĩ chú ý tới tình huống cánh Tây, theo bản năng cảm giác được có điều không ổn.

– Những người Bồ Đào Nha này chuẩn bị làm gì…

Tạp Mai Nhĩ chau mày, y phát hiện quân Bồ Đào Nha đi vòng qua phía sau hạm đội mình, hành động này có thể hiểu là che chở điểm yếu của hữu quân, nhưng nếu như ý đồ của đối phương ngược lại…

– Ta cho phép Bội Lôi Tư rút lui, có lẽ là y muốn tránh ra phía sau chúng ta…

Phí Địch Nam Đức khinh thường hừ một tiếng, xét thấy Bội Lôi Tư là một người Bồ Đào Nha nổi tiếng theo chủ nghĩa yêu nước, cùng với tao ngộ bi thảm của người Bồ ở Hào Cảnh, y không hề nghi ngờ gì.

Vừa dứt lời, hạm đội quân Bồ Đào Nha ở trên mặt biển nhẹ nhàng vòng một vòng, điều chỉnh vị trí đi tới phía sau hạm đội Tây Ban Nha. Sau đó dưới ánh mắt sững sờ của người Tây Ban Nha, bọn họ mở cửa sổ pháo một bên mạn thuyền ra, họng pháo đen ngòm nhắm vào người Tây Ban Nha.

– Cầu thượng đế phù hộ đi!

Trên Tư Bản hiệu, Bội Lôi Tư lấy động tác tiêu sái ném một chiếc bao tay trắng xuống biển.

Dưới cái nhìn chăm chú tuyệt vọng của người Tây Ban Nha, hai chiếc thuyền Galen, năm chiếc khoái chiến hạm dùng pháo hỏa mãnh liệt oanh tạc bọn họ liên hồi.

Đám người Bồ Đào Nha chó má này! Binh sĩ Tây Ban Nha điên cuồng nguyền rủa, nhưng không có biện pháp gì, hạm thuyền bọn họ đang gia tốc xông về phía Thủy sư Doanh Châu, muốn chuyển hướng vô cùng khó khăn, chỉ có thể trơ mắt nhìn pháo đạn rơi vào đầu mình, bắn nát ván thuyền, xé rách buồm, bắn gãy cột buồm…

Hạm đội quân Bồ Đào Nha vốn là yểm hộ, hiện tại đã trở giáo phản kích một đòn.

Du Tư Cao và Trầm Hữu Dung đã trợn mắt há mồm: Ân chủ, ân chủ quả nhiên giỏi về chiêu an Tứ Di, ngay cả người Bồ Đào Nha cũng…

Danh sách chương (169 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169