Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 6

Phần 107
Phần 107: Thả Diều Ngày Đông

Đáng tiếc cương quá thì dễ gãy, có lẽ hôm nay đúng là trận chiến cuối cùng của đệ nhất cao thủ đương thời…

Chợt Bạch Linh Sa vui mừng hớn hở kêu lên:

– Sư phó chậm đã, tỷ xem bên kia!

Bạch Sương Hoa nhìn theo phương hướng A Sa chỉ, trên không trung phía Tây không biết lúc nào xuất hiện một con diều, được gió Bắc thổi lên thật cao. Trên diều có hình một con chim én thường thấy ở chốn kinh sư, dưới chân con én có cắp hai đóa hoa sen trắng.

Vào mùa Đông có người thả diều là một chuyện kỳ quái, trên diều có tiêu ký của Bạch Liên giáo còn kỳ quái hơn.

– Chẳng lẽ bọn Ngả đại thúc ở bên kia?

A Sa mừng rỡ, rồi lại có hơi không chắc chắn. Nàng lén lút chạy ra ngoài, bọn Ngả Khổ Thiền cũng không biết nàng đến Hoa Hổ câu.

Huống chi nếu như là bọn Ngả Khổ Thiền, Tử Hàn Yên, hẳn đã sớm chạy tới hội hợp với giáo chủ bọn họ, cần gì thả diều ngoài xa như vậy?!

Bạch Sương Hoa khẽ cau mày liễu, quyết định thật nhanh:

– Phá vòng vây về phía Tây!

Tối thiểu chạy về hướng đó còn có một đường sinh cơ.

Hai thầy trò ngầm hiểu ý, tách ra hai bên đồng thời cấp tốc chạy về phía Đông. Đám Đề Kỵ phía Đông vội vàng bắn tên, đồng thời ghìm ngựa giảm chậm tốc độ giữ một khoảng cách, sợ bị giáo chủ Ma giáo áp sát.

Các vị cao thủ đại nội kêu lên một tiếng, múa may đủ loại binh khí xông lên.

Bắn xong một đợt mưa tên vẫn không đả thương được Bạch Liên giáo chủ, hai tay Bạch Sương Hoa quơ múa như Thiên Thủ Quan Âm, tiếp lấy toàn bộ mưa tên bắn tới ném ngược trở về, mấy tên cao thủ đại nội xông tới trước tiên bị mưa tên bắn trúng đầu vai hoặc là ngực bụng.

Công lực Bạch Linh Sa kém hơn sư phó, không thể nào bắt tên ném trở lại, nhưng cũng không thiếu phương pháp đối phó. Chỉ thấy thân hình nàng giống như cá lội, thấp thoáng tránh né nhanh nhẹn giữa làn tên, mưa tên mang theo tiếng xé gió xẹt qua bên người, tuy rằng chỉ cách một ly là trúng nhưng lại không làm thương tổn được nàng.

Vốn đám cẩm y quan giáo cũng không trông cậy vào một đợt mưa tên là có thể hạ gục giáo chủ Ma giáo. Bọn họ ung dung điềm tĩnh xoay đầu ngựa, chuẩn bị giương cung lắp tên, chờ cao thủ đại nội quấn lấy các nàng, lúc ấy sẽ bắn tên quấy rầy, nhiều người như vậy cũng có thể làm cho các nàng luống cuống tay chân.

Hoặc là chờ công lực giáo chủ Ma giáo tiêu hao đến đèn cạn khô dầu, mới lấy Đề Kỵ nhóm đội xung phong, còn sợ không thể nhất cử lập công?!

Cho dù là đám thống lĩnh Lưu Thủ Hữu, Lạc Tư Cung ngoài xa cũng tươi cười, đây là vùng hoang dã mênh mông một màu trắng xóa, thật sự là tử địa tuyệt địa trời sinh.

– Giáo chủ Ma giáo đến chỗ này giống như rồng nằm ao cạn, hổ lạc đồng bằng, ha ha ha!

Trương Tôn Nghiêu bật cười ha hả, sờ vết sẹo trong lòng bàn tay bị Tần Lâm bắn một phát súng gây ra, nghĩ đến có thể bắt giữ nữ nhân của hắn lập tức cảm thấy vô cùng khoái chí.

Lưu Thủ Hữu là danh thần thế gia, Lạc Tư Cung cũng là Cẩm Y Vệ nhiều đời truyền xuống, nghe lời này của Trương Tôn Nghiêu cũng không dám khen ngợi. Rồng nằm ao cạn tôm đùa giỡn, hổ lạc đồng bằng bị chó khi, ngươi nói giáo chủ Ma giáo là khốn long bệnh hổ cũng không sao, nhưng như vậy chúng ta sẽ trở thành thứ gì?!

Đúng vào lúc này cục diện chợt thay đổi, Bạch Sương Hoa, Bạch Linh Sa không xông lên nghênh đón đám cao thủ đại nội ở phía Đông chiến đấu, ngược lại Bạch Sương Hoa chợt giẫm chân xuống đất thật mạnh, hất lên một nắm tuyết bắn về phía địch nhân đang thi nhau xông tới, khiến cho bọn họ chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên.

Thừa lúc này, thân hình Bạch Sương Hoa nhanh chóng chuyển hướng, bay ngược về phía Tây, giữa không trung cấp tốc lật người lại, uyển chuyển như rồng, phiêu hốt như tiên, song chưởng múa tít giáng xuống đầu đám cẩm y quan giáo phía Tây.

Bạch Linh Sa cũng khẽ uốn lưng thon, thân thể mềm mại thiếu nữ dán sát mặt tuyết trượt nhanh về phía sau, đánh về phía đám cao thủ đại nội.

Vốn là hai nàng đang xông về phía Đông, địch nhân bao vây phía Tây có hơi lơi lỏng, đang chuẩn bị ung dung nhàn nhã tấn công vào sau lưng hai người bọn họ. Không nghĩ tới đột nhiên hai người xông ngược trở lại phía mình, nhất thời chấn động tâm thần.

– Bắn tên, bắn tên!

Chử Thái Lai có mặt bên trong đám cao thủ đại nội phía Tây này, luôn miệng thúc giục đám cẩm y quan giáo bắn tên.

Làm sao có thể bắn trúng, trong lúc vội vàng không thể nhắm chuẩn, thế Bạch Sương Hoa lăng không bay tới giống như thần binh thiên tướng, Bạch Linh Sa dán sát mặt đất trượt tới như cá lội đáy biển, đám cẩm y quan giáo không biết nên bắn lên trên hay bắn xuống dưới. Bọn họ rối rít bắn loạn ra một trận mưa tên, lực đạo và độ chính xác còn thua kém cả đồng đội ở phía Đông vừa bắn xong.

Bạch Sương Hoa dễ dàng gạt rơi loạn tiễn, đã xông tới đỉnh đầu đám cẩm y quan giáo cỡi ngựa. Một tên cẩm y quan giáo ngay trước mặt thừa dịp nàng trên không trung xoay chuyển bất tiện, vung Tú Xuân đao sáng loáng chém xéo từ trái sang phải, tạo ra một vệt đao quang như một tia chớp.

Vậy mà Bạch Sương Hoa cũng không tránh né, đao quang sắp chém trúng vai phải nàng thình lình ngưng lại, thì ra đã bị hai ngón trỏ giữa tay phải nàng nhẹ nhàng kẹp lại.

– Đi đi!

Bạch Sương Hoa khẽ hô một tiếng, tả chưởng khẽ vuốt đầu tên cẩm y quan giáo, hai chân điểm lên lưng ngựa một cái lại tung mình bay lên, không dừng lại chút nào.

Chỉ thấy cẩm y quan giáo kia ngơ ngác ngẩn người, trong khoảnh khắc thất khiếu chảy máu, cũng không ngồi yên trên lưng ngựa nữa mà ngã xuống, ô sa không cánh lăn lông lốc. Đầu y bị Bạch Sương Hoa vỗ nhẹ đã vỡ nát giống như dưa hấu.

Bạch Linh Sa xông vào giữa đám cao thủ đại nội, cũng không dây dưa cùng bọn họ, thừa dịp đám cao thủ này đột ngột không kịp đề phòng thuận tay giết chết vài tên. Chân nàng cũng không hề dừng lại, lướt qua bên người tên cẩm y quan giáo vừa ngã ngựa.

Vốn đám địch nhân phía Tây có ý muốn cắt đứt đường lui của giáo chủ Ma giáo, nhưng vì đột ngột không kịp đề phòng trở thành đối tượng đột phá chính diện của hai người bọn họ, bị bọn họ phá vòng vây thuận lợi. Mà ngựa đám cẩm y quan giáo vẫn đang chạy về phía trước, trong lúc nhất thời muốn quay đầu lại truy kích không phải là chuyện dễ dàng.

Đám Đề Kỵ phía Đông mới vừa rồi cho mình là phương hướng giáo chủ Ma giáo chủ công, vì kéo giãn khoảng cách nên ai nấy đều ghìm cương ngựa lại, hiện tại muốn tăng tốc truy kích cũng không dễ.

Kế giương Đông kích Tây của Bạch Sương Hoa nhất cử thành công, hai thầy trò triển khai khinh công Đạp Tuyết Vô Ngân đến tột độ, chỉ sau mấy lần hô hấp đã chạy trốn ra ngoài xa hơn mười trượng, bỏ lại sau lưng một đợt mưa tên mới mà địch nhân vừa cố gắng bắn ra.

Chẳng lẽ đã phá được vòng vây rồi sao?!

Vậy cũng quá xem thường cẩm y Lưu Đô Đốc rồi!

– Chạy giỏi lắm!

Lưu Thủ Hữu trấn giữ chỉ huy ngoài xa, thấy cảnh tượng này không giận mà cười, giơ roi nhắm vào bóng lưng hai nàng:

– Ta cũng đang muốn các nàng chạy, đây gọi là trên đồng tuyết mênh mông, chim ưng săn đuổi thỏ!

Danh sách chương (169 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169