Ân Tố Tố - Dịch giả Meode

Phần 143
Phần 143

Phái Hoa Sơn đám người đem thi thể đệ tử tử trận chôn cất, những đệ tử may mắn còn sống sót thì xử lý thương thế, Nhạc Bất Quần tại trong Dược Vương miếu thở dài.

Một trận tập kích.

Phái Hoa Sơn bị tổn thất nặng nề, nếu như không có Cố Hàn Uyên xuất hiện cứu tràng, thì đã là bị diệt sạch hạ tràng, hơn nữa Ninh Trung Tắc còn tránh khỏi chịu nhục, đối với chuyện trước đây kêu Nhạc Linh San đi thăm dò Lâm Bình Chi, Nhạc Bất Quần còn cảm thấy tự đắc.

– Cố đại ca… có cùng chúng ta đồng hành không?

Nhạc Linh San ôm cánh tay Cố Hàn Uyên mong đợi nói, Cố Hàn Uyên có chút khó khăn nói:

– Ta có còn một số chuyện cần đến Lạc Dương xử lý, chỉ sợ không thể giúp được muội…

Cố Hàn Uyên nói xong lời này, liền đợi Lâm Bình Chi mở miệng, quả nhiên, Lâm Bình Chi vừa nghe đến Lạc Dương liền vội vàng nói:

– Sư phụ, không bằng chúng ta cũng đi đến Lạc Dương một chuyến, ngoại công của đệ tử nhà ngay tại Lạc Dương, nếu như sư phụ, sư nương cùng Cố thiếu hiệp cùng đến, nhất định ngoại công của đệ tử sẽ cảm thấy vinh hạnh.

Lâm Bình Chi vẫn muốn tìm cơ hội cảm tạ Cố Hàn Uyên, không chỉ có trước đây Cố Hàn Uyên ra tay giúp hắn đối phó Dư Thương Hải, mà trong suy nghĩ Lâm Bình Chi, Nhạc Bất Quần ý thu hắn làm đồ đệ cũng có một phần công lao của Cố Hàn Uyên.

Bằng không thì hắn xem như mục tiêu bị công kích, làm sao có thể dễ dàng liền bái sư thành công như vậy.

Cố Hàn Uyên liếc mắt liền nhìn ra Lâm Bình Chi tâm tư, chỉ có thể nói Lâm Bình Chi chịu khổ bị đánh đập còn chưa đủ, vậy mà vẫn còn là quá ngây thơ.

Nhạc Bất Quần nghe xong Lâm Bình Chi đề nghị liền cảm thấy cái chủ ý này tốt, không chỉ có thừa dịp để cho Cố Hàn Uyên hộ tống một đoạn đường, mà còn có thể che giấu được mục đích của mình.

Đám người thương nghị đã định, liền quyết định nghỉ ngơi tại bên trong Dược Vương miếu qua một đêm.

Cố Hàn Uyên mang theo Nhạc Linh San đến một sương phòng riêng lẻ để nhờ nàng thu thập một chút.

Lúc vào trong liền ôm lấy nàng đè nằm xuống, Nhạc Linh San sắc mặt đỏ bừng, tim đập rộn lên, một đôi mắt đẹp sóng long lanh, mặc dù hoàn cảnh nơi đây không phải rất tốt, nhưng ở trong không gian riêng lẻ dạng này cùng với Cố Hàn Uyên một chỗ vẫn là lần đầu, nàng khẩn trương phảng phất trái tim từ cổ họng nhảy ra ngoài.

Cố Hàn Uyên nhìn ra khẩn trương Nhạc Linh San, hắn thật không có ở ý nghĩ tại nơi đây ăn Nhạc Linh San, nhưng đương nhiên có thể ôm ôn hương nhuyễn ngọc…

Ai mà nguyện ý gối đầu ngủ một mình, Cố Hàn Uyên cùng Nhạc Linh San hàn huyên, làm dịu lấy cảm giác khẩn trương của Nhạc Linh San.

Thuận tiện từ miệng Nhạc Linh San biết được tình hình gần đây của Lệnh Hồ Xung…

Thì ra Lệnh Hồ Xung sau khi trở lại phái Hoa Sơn, vẫn là bị Nhạc Bất Quần phạt đi Tư Quá nhai diện bích, bất đồng chính là Nhạc Linh San không có đến thăm hỏi, rõ ràng lúc ở trong Hồi Nhạn lâu, biểu hiện của Lệnh Hồ Xung làm cho nàng quá thất vọng.

Cũng do Nhạc Linh San lạnh nhạt, Lệnh Hồ Xung càng thêm chán chường hơn, về sau Thành Bất Ưu cùng Phong Bất Bình tới cửa gây chuyện, Lệnh Hồ Xung liền sử xuất một bộ kiếm pháp Kiếm Tông đánh bại bọn hắn.

Cố Hàn Uyên suy đoán Lệnh Hồ Xung chắc chắn là do tâm phiền phía, bị diện bích tại vách đá Tư Quá nhai phát tiết, cho nên mới sớm gặp được Phong Thanh Dương học xong Độc Cô Cửu Kiếm.

Về phần bọn họ đem Độc Cô Cửu Kiếm nhìn thành là kiếm pháp kiếm tông cũng rất bình thường, Độc Cô Cửu Kiếm có thể nói là công phu kiếm pháp nếu chỉ luyện chiêu thức thì xem như là đã cực hạn, cho dù không có nội lực cũng có thể đánh bại cao thủ cấp bậc Tiên Thiên, nếu so cùng hạch tâm của kiếm pháp khí tông thì hoàn toàn tương phản.

Cho nên bị nhận lầm thành chiêu thức của kiếm tông cũng không có gì kỳ quái, tại trong ánh mắt của Cố Hàn Uyên, cực hạn của Độc Cô Cửu Kiếm lại không cao được đến đâu, trừ phi có thể đột phá tháo bỏ gông cùm xiềng xích chiêu thức.

Đó là luyện được kiếm ý, bằng không thì thành tựu có hạn, giống như cảnh giới Phong Thanh Dương tại ba mươi năm trước thì cũng chỉ bằng với bây giờ, thời gian ba mươi năm nửa bước không tiến, thậm chí so sánh với Lệnh Hồ Xung luyện đã đạt thành thì cũng bất quá là kẻ tám lạng người nửa cân.

Lấy tu vi kiếm đạo Cố Hàn Uyên bây giờ, đối phó với Độc Cô Thập Kiếm thì không phải là vấn đề, bởi vậy đối với Lệnh Hồ Xung có Độc Cô Cửu Kiếm cũng không đáng mỉm cười một cái, nhưng ngược lại là các loại kiếm pháp của Ngũ Nhạc thất truyền ghi khắc trên Tư Quá Nhai càng có hứng thú hơn một chút.

Người có thể khai tông lập phái thì đều không phải là nhân vật đơn giản, những bản ghi khắc kiếm pháp thất truyền bên trong tất nhiên có tồn tại người sáng lập ra kiếm ý, chỉ là tu vi kiếm đạo không đủ, ngộ tính cũng không đủ nên nhìn không ra mà thôi…

Sau đó chính là từ đâu xông vào Đào Cốc Lục Tiên, cứ vậy nội lực làm cho Lệnh Hồ Xung bị xung đột, trọng thương khó lành, nếu không nhờ có Nhạc Bất Quần dùng Tử Hà Chân Khí trấn áp, bây giờ mộ phần của hắn đã là xanh cỏ…

Điều này lại làm cho Cố Hàn Uyên cảm thấy khó hiểu, Nghi Lâm không phải là cùng Lệnh Hồ Xung không có quan hệ gì sao? Như thế nào Đào Cốc lục tiên lại tìm tới cửa?

Kỳ thực là Bất Giới tìm không thấy hành tung của Cố Hàn Uyên, không thể làm gì khác hơn là để cho Đào Cốc Lục Tiên tự đi nghe ngóng, kết quả Đào Cốc Lục Tiên đến Hồi Nhạn lâu tại Hành Dương thành một phen giày vò.

Sáu người này ác hình ác trạng, không hỏi khôi nói cho rõ ràng, liền nhầm Lệnh Hồ Xung trở thành Cố Hàn Uyên, Ninh Trung Tắc xuất phát từ tâm tư muốn đền bù cho Lệnh Hồ Xung, vẫn là khuyên giải Nhạc Bất Quần đem Tử Hà Bí Tịch truyền cho Lệnh Hồ Xung, Lục Đại Hữu thì không thể trốn qua mệnh trung một kiếp, chết ở trong tay Lao Đức Nặc.

Biết chân tướng Cố Hàn Uyên cùng là lúc Nhạc Linh San trầm tĩnh lại, thừa dịp đánh bất ngờ nằm đè lên trên người của nàng, Nhạc Linh San nhất thời thất thủ.

Mặc dù xấu hổ, lại không có tâm tư kháng cự, Nhạc Linh San chỉ coi như là cùng người trong lòng mình thân cận, nhưng bất thân cận, cái cảm giác này nàng chưa bao giờ có, cũng làm cho nàng có chút hơi khủng hoảng…

– Cố đại ca, đại ca mang theo vũ khí gì mà nó cấn dưới… bụng của muội?

Cố Hàn Uyên mỉm cười nhìn xem Nhạc Linh San thân thể cứng nhắc, nàng mặc dù chưa có phát triển nảy nở bằng Nghi Lâm, nhưng sức sống thanh xuân tràn đầy, lại thêm có Ninh Trung Tắc châu ngọc tại phía trước, Nhạc Linh San về sau đáng để mong chờ.

– Ta đâu có mang theo vũ khí gì ở phía dưới đâu?

Cố Hàn Uyên vừa nói vừa nhích lấy thân hình để cho cái đồ vật kia của mình đỉnh trên gò mu của nàng…

Đang kinh ngạc, đột nhiên Nhạc Linh San phỏng đoán ra cái đồ vật gì đang áp lên, nàng liền mặt đỏ ửng, lại thêm lúc này nhiệt độ lòng bàn tay Cố Hàn Uyên đang nhe nhẹ vuốt ve xoa nắn bên ngoài bầu vú không ngừng truyền đến, Nhạc Linh San chỉ cảm thấy tiếng tim đập ngay cả mình cũng đều nghe đến.

Miễn cưỡng lấy lại bình tĩnh.

Cảnh tượng như thế này, để cho nàng đột nhiên nghĩ đến tiểu tình địch kia…

– Cố đại ca… Phù muội gần đây như thế nào rồi?

Nhạc Linh San cùng Quách Phù mặc dù là tình địch, nhưng âm thầm có quan hệ kỳ thực rất tốt, nai nữ nàng niên kỷ tương đương nhau…

Trong Hành Dương thành, lúc không có mặt Cố Hàn Uyên, hai nàng hàn huyên có thể nói không có thiếu chuyện gì…

– Phù nhi hả? Gần đây có chút tiến triển tốt a…

Cố Hàn Uyên khẽ cười.

Hắn không giấu diếm quan hệ thân cận cùng với Quách Phù, quả nhiên Nhạc Linh San nghe được Cố Hàn Uyên sửa lại xưng hô đối với Quách Phù, còn nói có tiến triển.

Lập tức có chút nóng nảy.

Chẳng lẽ mình trở thành bại khuyển sao?

Vội vàng hỏi:

– Tiến triển cái gì?
– Muội muốn biết sao?

Cố Hàn Uyên nghiền ngẫm cười.

– Đương nhiên rồi…

Nhạc Linh San không có phát giác được trong đó nguy cơ, khẳng định nói.

Tiếp lấy Cố Hàn Uyên ngay tại bên tai nàng nhỏ giọng nói ra, Nhạc Linh San càng nghe sắc mặt đỏ đến càng sâu.

Liền bên hai tai đều nóng lên.

– Muội có muốn thử một chút không?

Cố Hàn Uyên sờ nhẹ phía dưới vành tai Nhạc Linh San nóng lên hỏi.

Danh sách chương (144 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144