Ân Tố Tố - Dịch giả Meode

Phần 120
Phần 120

Kể từ khi đi tới nơi cái thế giới hỗn loạn này, làm cho Cố Hàn Uyên phiền não chính là diện tích quá lớn, địa danh hỗn loạn, phạm vi các quốc gia đều rộng lớn vô cùng.

Cho dù là lấy hắn có tuyệt đỉnh khinh công nhưng nếu gấp rút lên đường cũng không thực tế, thiên hạ đại loạn, thế cục gần ngay trước mắt, muốn xây dựng căn cơ kiên cố, thì phải bảo đảm tham dự đầy đủ loại sự kiện ở nên trong…

Hăng hái phát triển tổ chức thu thập tin tức cũng là dựa vào điều này.

Từ lúc nhìn thấy bí thuật Ngự Kiếm Phi Hành, hắn nhìn chằm chằm nó, chỉ là nếu muốn sử dụng Ngự Kiếm Phi Hành thì phải có ba điều kiện tiên quyết.

Đầu tiên là phi kiếm phải có cường độ đầy đủ, về điều này thì tính chất của Anh Hùng kiếm không thể nào, chỉ có Ma Kiếm mới phù hợp yêu cầu.

Thứ hai là phải có phong phú linh khí, sử dụng Ngự Kiếm Phi Hành thì sẽ tiêu hao rất lớn, để hình dung thì phải dùng đơn vị đo lường Chu Trường Lĩnh. Đại khái mỗi ngàn dặm thì sẽ tiêu hao hết một Chu Trường Lĩnh lượng linh khí mà ma kiếm hút lấy được…

Nếu như không có dùng Âm Dương Quyết song tu thu lấy linh khí, thì phải trở thành sát nhân cuồng ma thì mới có thể gồng gánh nổi tới lượng linh khí nhiều như vậy.

Thư ba là trụ cột Ngự Kiếm Thuật, nhiều thế giới tiên hiệp đều có Ngự Kiếm Thuật, yêu cầu lại không giống nhau, mức độ chênh lệch cao thấp cũng rất lớn.

Giá cả lại phổ biến rất cao.

Tổng hợp sau khi suy tính sau, Cố Hàn Uyên lựa chọn Ngự Kiếm Thuật của Tiên Kiếm, co chút tiếc nuốt chính là Ngự Kiếm Thuật của Tiên Kiếm thì bác đại tinh thâm, đủ loại chiêu thức tạm thời còn chưa có khai phát ra.

Cố Hàn Uyên bây giờ có bí thuật Ngự Kiếm Phi Hành.

Rất nhiều chuyện hắn có thể sớm bố trí.

Bóng đêm dần khuya.

Treo cao minh nguyệt xuyên thấu qua cửa sổ chiếu đến trong sáng, Cố Hàn Uyên còn đang ngồi suy nghĩ lấy sự tình nào để có thể bố cục sớm.

Đột nhiên cảm giác được động tĩnh.

Cũng không lâu lắ, một thân thể mềm mại ấm áp tràn ngập sức sống co dãn thanh xuân liền chui vào trong ngực của hắn.

– Phù nhi?

Cố Hàn Uyên kinh ngạc nhẹ giọng hỏi, quả nhiên người tới chính là Quách Phù, nhưng mà Quách Phù không trả lời Cố Hàn Uyên tra hỏi, nàng nhào đến ngồi trên đùi hắn, lại đưa miệng lên đưa lưỡi qua môi Cố Hàn Uyên chủ động mút quấn lấy, tựa như muốn toàn thân đều nhào nặn bên trong thân thể Cố Hàn Uyên, thật lâu sau rời môi, miệng của hai người còn kéo ra một làn tơ trắng, có chút dâm mỹ, đây là hôn môi quá lâu, dẫn đến nước bọt đều hỗn hợp cùng một chỗ.

Nhưng Cố Hàn Uyên lúc này không có tiếp tục đắm chìm trong đó, hắn đưa tay vỗ về mái tóc nàng, cảm xúc an ủi có chút kích động Quách Phù, nàng dần dần bình phục, ngẩng đầu nhìn Cố Hàn Uyên, dưới ánh sáng minh nguyệt sáng lên một đôi thủy quang, đôi con ngươi so với nguyệt quang còn muốn sáng ngời hơn.

Quách Phù mang theo chờ mong cùng quyết liệt nói:

– Cố đại ca, muội muốn đem thân mình giao cho đại ca…

Chỉ là Cố Hàn Uyên lại không có như nàng mong muốn, nhẹ vỗ về khuôn mặt Quách Phù nói:

– Không được…
– Vì cái gì? Cố đại ca không thích muội sao?

Quách Phù trong thanh âm mang theo tiếng khóc nức nở.

– Ta làm sao mà không thích Phù nhi chứ? Chỉ là không muốn một đêm đáng giá ghi khắc nhất của Phù nhi ngay tại một nơi như thế này…

Cố Hàn Uyên âm thanh ôn nhu mang theo cưng chiều, Quách Phù nghe xong Cố Hàn Uyên giảng giải, vừa rồi có nhiều bi thương, bây giờ liền kinh hỉ, nàng cảm nhận được Cố Hàn Uyên đối với chính mình coi trọng, trong lòng cảm tình lại nhiều hơn mấy phần.

Quách Phù đang vui mừng, đột nhiên sững sờ, đột nhiên phát hiện bên dưới khe mông của mình có một cái đồ vật cứng ngắc đang chen vào, cho dù chỉ có vẻn vẹn nguyệt quang chiếu sáng trong bóng tối, cũng có thể thấy được ngọc nhan của nàng đã ửng hồng dần dần lên…

Cố Hàn Uyên hít vào khí lạnh bên trong, thì nàng đưa tay xuống dưới bớ mông của mình lục lọi nắm lấy cái đồ vật đó…

– Cố đại ca, đại ca khó chịu sao?

Trên khuôn mặt kia vẫn mang theo chút ngây ngô phấn nộn lại mang theo một chút thành thục ý vị, Cố Hàn Uyên đang muốn nói cái gì, đột nhiên thần sắc khẽ thay đổi, ngay sau đó liền lộ ra vui vẻ.

Trong bóng tối lại có một bóng người đang từ trên lầu các đi xuống…

Vương Ngữ Yên hôm nay nhận lấy quá nhiều kinh hãi, lại không có võ công, vì mệt mỏi cho nên nàng ngủ được sâu nhất…

Đường Liên cẩn thận dè dặt, chính là cho dù có phát hiện ra cái gì, thì nàng cũng không dám đi xuống lầu các nhìn lén…

Cho nên chỉ có Hoàng Dung tâm sự nặng nề, khó mà ngủ được, lúc này xuất hiện ở đây.

Hoàng Dung khi nghe động tĩnh Quách Phù thì liền đã phát giác ra, ngay từ đầu nàng cũng không nghĩ đến Quách Phù lại sẽ lớn mật như vậy, ở trong hoàn cảnh như vậy, đêm khuya dám lén lút một mình đi tìm gặp Cố Hàn Uyên, nàng cho rằng Quách Phù chỉ là đi tiểu tiện…

Thẳng đến Quách Phù rời đi một lúc lâu, Hoàng Dung mới thấy có gì không đúng, nên lặng lẽ xuống lầu các, nương theo ánh trăng nhìn thấy trước mắt một màn, liền dừng bước chân tự bịt miệng lại.

– Phù nhi, muội muốn giúp ta sao?

Cố Hàn Uyên dỗ dành Quách Phù…

Quách Phù biểu lộ có chút khó khăn.

– Thế nhưng muội không biết nhiều.
– Không có việc gì, để ta chỉ dẫn cho muội…

Nói xong Cố Hàn Uyên liền đè đầu Quách Phù xuống, hơi hơi dùng sức tạo cho Quách Phù tư thế quy bò cúi đầu trước cây côn thịt của mình, rồi lấy cây côn thịt thô to kia ra ngoài, để quy đầu trước bờ môi của nàng.

– Dùng lưỡi liếm lấy quy đầu…
– Um…
– Đúng rồi… dùng hai môi ngậm vào… liếm quanh, rồi mút hút giống như lúc mút lưỡi hôn môi.
– …
– Ừ… cứ thế mút liếm a…
– …

Cố Hàn Uyên trong miệng phát ra thoải mái, vui sướng tiếng hừ, trên mặt anh tuấn dâm đãng càng thêm dâm đãng, hai tay giữ lấy đầu Quách Phù, nhẹ nhàng phía dưới đè hướng xuống…

Quách Phù ngộ tính của nàng cũng không kém, Cố Hàn Uyên hưởng thụ lấy Phù khẩu kỹ nàng dùng đầu lưỡi liếm láp cự mãng mang tới từng trận thoải mái khoái cảm…

Cố Hàn Uyên chậm rãi nhắm lại hai mắt, Quách Phù lúc này dùng môi bọc lấy hàm răng ngậm chứa cây côn thịt thô to cứng rắn, dùng cái đầu lưỡi đỏ tươi tới lui liếm láp, đồng thời một bàn tay trắng như tuyết cầm phần cuối thân cây côn thịt, lưỡi thì liếm láp mút hút, tay thì rên dưới khuấy động lấy, cuối cùng cái miệng nhỏ khuếch trương đến lớn nhất mới miễn cưỡng ngậm vào côn thịt chỉ là một nửa mà thôi.

Danh sách chương (144 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144