Lò dò mở mắt ra, cô Chi vẫn còn đang ngủ, cơn say chưa dứt, trí óc tôi bỗng đảo lộn lại, tôi đang làm gì thế? Trang còn chưa đủ khổ sao, tại sao tôi lại thế này, tội lỗi, những suy nghĩ tiêu cực lại lấn át lý trí tôi, tôi cố gắng bước từng bước chân để thoát ra khỏi những điều đó, mày đi quá xa rồi… Cô sẽ nghĩ thế nào về mày chứ, có lên biến ra khỏi chỗ này không? Cô sẽ biết được chuyện đó, không được để cô biết, tôi lên kế hoạch khôi phục lại hiện trường, mặc hết quần áo vào cho cô… cũng may là tôi bắn tinh trùng ra ngoài, không thì kiểu gì cô cũng biết, rón rén ra mở cửa khách sạn rồi ra về, những điều vừa nãy là quá sức tưởng tượng đối với tôi, không có gì để diễn tả được, tôi vẫn đang mong đây là một giấc mơ… Nhưng rồi không còn là ảo giác nữa, tất cả cũng chỉ tại con cặc chết tiệt này… Lấy tay tự vả vào mặt mình mấy cái, tỉnh lại đi Tuấn ơi… Mọi thứ sẽ ổn thôi mà… sao…
“Trang, Trang cố gắng ăn hết chỗ này, rồi Tuấn đi cũng được…” Tôi cố nén lại cảm xúc của mình, lòng tôi đau lắm, tim tôi như tách rời ra, nhưng bản thân vẫn còn chút tỉnh táo để nhận ra nhiệm vụ chính của mình là chăm sóc nàng, luôn bên cạnh nàng đến khi nào nàng đủ mạnh mẽ với được hạnh phúc riêng của mình…
Múc cháo ra bát, tôi đưa thổi cho bớt nóng rồi dần đưa lên miệng nàng…
“Tuấn… Tuấn… Tuấn về đi… Làm ơn… Làm ơn về đi!”… Mắt nàng đỏ hoe lên, nàng lại chợt sắp khóc, khóc vì một thằng khốn nạn như tôi…
“Về đi… Biến đi cho khuất mắt tôi!”. Nàng vung tay hất tô phở xuống đất…
“Choảng”… Ấp thanh chát chúa, bát cháo gà vỡ vụn ra từng mảnh, và khi đó tôi biết rằng khi vỡ rồi sẽ chẳng bao giờ lành lại được… Nàng đánh mạnh vào ngực tôi, đánh tôi đừng cái thật mạnh, tôi ngồi yên đó, Trang à! Đánh mạnh lên… Miễn sao Trang vượt qua được ngày hôm nay, ngày mai, và sau đó nữa. Đó là sứ mệnh của Tuấn… Tuấn mang đến cho Trang sự đau khổ thì chính Tuấn phải có Trách nhiệm để kéo Trang ra khỏi đó… Cái này là trách nhiệm thuộc về Tuấn…
Nước mắt chảy từng dòng ướt đẫm lên giường, nó có giúp nàng nhẹ nhàng hơn không… Hay là lại cuốn theo những đau thương không đáng có…
“Tuấn xin lỗi! Ngàn lần xin lỗi Trang!”… Tôi ôm chầm lấy nàng, ôm chặt như chưa bao giờ được ôm, tôi muốn siết mạnh cơ thể yếu ớt đó hòa chung với chính con tim tôi, tôi phải làm gì đây, những phản ứng cơ thể đang phản lại chính những suy nghĩ của tôi…
Lúc đầu nàng vùng vẫy nhưng sau đó, cũng bất động, chấp nhận đón lấy tôi…
“Tuấn đang ghét lắm… Đáng ghét lắm… Tại sao lại như thế chứ huhu…”
Chỉ có đáng ghét thôi à… Tôi chả biết nói gì bây giờ, mọi thứ còn tệ hơn những gì nàng nói, đáng nhé nàng phải chửi thẳng vào mặt cái thằng sở khanh như tôi, nhưng nàng vẫn không, hơi ấm từ nàng tỏa ra tràn vào trong bao trọn lấy cơ thể tôi, cái sự lạnh lẽo đâu còn trong căn phòng này nữa, nàng từ từ tựa toàn bộ cơ thể vào lòng, ngốc lắm, Trang ngốc lắm… Ngốc mới đi yêu một thằng như Tuấn…
…
Còn tiếp…