Bạn đang đọc Quyển 3 của bộ truyện Tiểu Mai, nếu bạn chưa đọc Quyển 2, có thể đọc tại link : tại nguồn: tại web:
– Sao mà nhăn quá vậy? Để em phụ cho! – Tiểu Mai cười cười đi theo tôi ra sau bếp.
Nghe vậy tôi liền dẹp ngay cái vẻ mặt đưa đám, nhún vai phì cười:
– Không phải là anh ghét rửa chén, còn muốn phụ em nữa là khác. Chỉ là bực vụ toàn bị ông Phúc chơi xỏ thôi!
– Hai người chơi cờ công bằng mà, em thấy ảnh có gian lận gì đâu? – Tiểu Mai thắc mắc.
– Ý là ổng làm biếng thì nói trắng ra rồi sai anh rửa, chứ bày đặt gài qua gài lại làm gì. Chơi cờ tướng thì anh có ăn ổng nổi đâu chứ!
– Em thấy đó giờ anh cũng tự tin trình độ cờ tướng của mình lắm mà? Không ngờ anh Phúc giỏi quá hén!
– Anh bị khớp thôi, kiểu át vía nên nhát tay, chứ không là giờ này ổng đứng đây rửa chén rồi!
Thấy tôi lại đâm ra bực dọc, Tiểu Mai nhướn đôi lông mày khẽ hỏi:
– Sao anh không nghĩ là anh Phúc tạo điều kiện cho tụi mình gần nhau hơn?
Nghe nàng hỏi câu này, đến cả tôi đang tức tối cũng phải tủm tỉm cười sung sướng với cái cụm “tụi mình gần nhau”, lại còn làm bộ dạng ta đây đang chăm chú rửa chén lắm để che giấu sự mắc cỡ của mình.
Nhưng tôi vẫn cố nói cứng:
– Làm gì có, em với anh đã ở chung nhà thì còn gần hơn thế nào nữa chứ? Ổng tìm cớ sai vặt anh đấy, em hiền quá, toàn nghĩ tốt cho người xấu!
Chuyền cái dĩa sang tôi, Tiểu Mai mới xoay người lại rồi tựa hờ vào thành bếp, ôn nhu nói:
– Sao cũng được, hễ ai làm gì giúp em gần anh hơn thì em đều quý hết!
Câu nói này của nàng êm ái dịu dàng đến bao nhiêu thì tôi nghe tim mình đập rộn ràng bấy nhiêu, nếu không phải đang cố giữ chặt mấy cái dĩa dính đầy xà bông là nãy giờ cả nhà đã nghe dưới bếp vỡ nát ầm ĩ rồi.
Như trông thấy bộ dạng mắc cỡ đến lúng túng của tôi, Tiểu Mai khúc khích cười giòn tan, đánh yêu vào vai tôi một cái:
– Với cả khi anh phụ giúp việc nhà cùng em, thì nhìn anh quyến rũ lắm!
Tôi toàn thân chấn động, đầu óc mụ mị rồi lịm dần đi trong cảm giác lâng lâng sung sướng, đến nỗi hoàn toàn không biết Tiểu Mai đã ôm con mèo cưng đi lên trên nhà tự lúc nào.
Nhà bếp giữa trưa lặng yên, chỉ có tiếng kin kít của tay tôi đang miết vào những chén bát đĩa sạch như ly như lau. Bên ngoài, nắng vàng gay gắt làm hàng cây bóng đổ thẳng đứng xuống mặt đường, đâu đó vọng lại giai điệu bài hát Kathy của Lam Trường từ một nhà hàng xóm.
Từ sau trưa hôm đó, chẳng cần phải oằn mình đánh cờ với ông Phúc nữa, tôi cứ đi loanh quanh trong bếp khi cả nhà đã ăn xong rồi lao vào rửa chén điên cuồng trước ánh nhìn đầy tán thưởng của Tiểu Mai.
Và tôi chưa hề mảy may có suy nghĩ rằng khi phụ nữ khen mình lúc làm việc nhà là tức họ đang thả thính, để đám đàn ông khù khờ lao vào giúp việc chứ chẳng tốt lành gì đâu.
Tôi chỉ biết mình là tên con trai rửa chén có sức hút mãnh liệt, bất luận mặt mũi dính đầy xà bông đến thế nào thì cũng vẫn là siêu cấp nam thần trong mắt bạn gái mình.