Thùy Chi - Tác giả 69deluxe

Phần 50
Phần 50

Minh Kha trùng người xuống, quỳ luôn hai chân dưới sàn nhà. Đầu anh chậm chậm cúi thấp làm tim Thùy Chi đập rộn lên. Một cảm giác ấm áp phả vào nơi đó làm nàng rùng mình. Minh Kha nhẹ nhàng vuốt ve làn da mịn màng giữa hai đùi non làm nàng thở dốc… Miệng anh mở ra, môi anh trượt trên làn da đùi thấp thỏm nhạy cảm, chậm rãi áp kín lên âm hộ nàng. Một vật trơn nhẫy ươn ướt hư hỏng liếm dọc hai mép thịt căng mọng ướt đẫm, cả người Thùy Chi rụng rời tê dại.

– Ưmm…

Thùy Chi há hốc, nhắm nghiền hai mắt. Cơ thể giật lên nhẹ nhẹ, nhướng nhướng từng đợt theo cái lưỡi ấm áp máy động của anh. Tay anh đưa lên tiếp tục chơi đùa mơn trớn hai bầu vú căng tròn ray rứt của nàng.

– Ưmmm….. Ôi….

Minh Kha càng hôn càng say mê. Anh thích thú với hương vị cơ thể của Thùy Chi… Một mùi hương rất đặc trưng, nhàn nhạt thoang thoảng, lại lưu luyến như những sợi dây vô hình cột chặt tâm trí anh. Mùi hương dịu ngọt này chỉ có thể đến từ Thùy Chi, mang tên nàng, mà không thể nhầm lẫn với người con gái khác… Hai tay anh mân mê hai bầu vú căng tròn mềm mại của nàng… Se se hai núm vú mủm mỉm khao khát của nàng.

– Anh ơi… Em muốn… – Thùy Chi thở hổn hển, mặt đỏ ửng men tình.

Minh Kha thở hắt ra nặng nề, đứng lên. Không hấp tấp, không vội vàng, chậm chậm cởi quần áo. Anh hít sâu nhiều hơi liền, rồi thở ra chậm chậm như chuẩn bị đứng trước một thử thách ghê gớm. Anh biết khả năng kiểm soát của mình không có vấn đề trước khi thật sự giao hợp… Nhưng chỉ vài phút sau khi xâm nhập cơ thể phụ nữ, anh liền trở thành một người khác… Khi đó cơn ác mộng mới thật sự đến… Anh kéo tụt quần lót xuống…

Thùy Chi chết điếng nín lặng nhìn thứ dựng đứng giữa đám lông xù xì trên hạ thể của Minh Kha. Hơi thở nàng mất kiểm soát, ngắt quãng… Thùy Chi là một người phụ nữ biết yêu, biết khao khát. Nhưng nàng không đãng buông thả, cảm xúc của nàng với bạn tình đều xuất phát từ tinh thần trước tiên, sau mới đến thể xác… Bản thân nàng chưa bao giờ có ý nghĩ so sánh kích thước dương vật của những người đàn ông nàng biết… Vì đối với trải nghiệm của bản thân nàng, kích thước không quá quan trọng… Như Hào Phong và John Trần cũng đã làm nàng mê mệt thõa mãn. Nhưng nhìn thứ to lù lù cong cớn đen bóng của Minh Kha, lần đầu tiên Thùy Chi thấy mình thấp thỏm lo sợ… Thứ đó có thể vào trong nàng sao ?! “Không người phụ nữ nào chịu ở lại bên anh sau ba tháng…” Nghĩ đến lời Minh Kha nói khi nảy, Thùy Chi thật sự sợ hãi… tại nguồn:

Hai mươi phút sau,

Thùy Chi và Minh Kha cúi gằm khuôn mặt đỏ bừng lang đến cả mang tai. Hai đứa thấp thỏm ngồi trên bàn tiệc nhỏ nguội lạnh với hai cây nến cháy nham nhở gần hết. Đối diện hai đứa là ông Hải cười cười ngượng ngùng, tay lúng túng dư thừa đùa nghịch trên miệng chén… Thùy Vân mặt cúi gằm đỏ như gấc chín, mấp máy môi mấy lần không thốt ra được lời nào.

– Haizz… Thôi… Ăn cơm… Nguội hết rồi…

Lời ông Hải như lệnh đặc xá, Thùy Chi tay chân luống cuống xới cơm mời ba mẹ… Nhận chén cơm từ nàng, Minh Kha đưa lên miệng và liên tục không nói lời nào… Cả bốn người như trả thù chén cơm, đồ ăn cũng không đụng vào… Nuốt xuống, như nuốt luôn cả bao nhiêu câu hỏi vào bụng… Cuối cùng không nhịn được, ông Hải nuốt đến đỏ cả mặt, rồi lẩm bẩm:

– Tại sao lại trói tay nhỉ ?

– Tuổi trẻ có nhiều trò quái lạ… Mình già rồi sao biết được… – Thùy Vân nói.

– Không phải mà… – Thùy Chi bưng kín mặt đỏ bừng.

Minh Kha mặt đỏ bừng lên, cơm nghẹn ứ trong cuống họng, chạy vội ra sau bếp tìm nước uống.

– Em đâu thích như vậy ?! Sao con gái mình nó lại…

– Hừ… Con gái tính nết giống anh mà…

– Ba… Mẹ… Trời ơi…

Thùy Chi hét vang cả nhà.