Bạn đang đọc Quyển 2, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Thằng Tâm” tại đây: tại nguồn:
Thảo Nguyên cứ nằm trong vòng tay Tâm, lặng yên nghe Tâm kể. Đôi khi nàng dùng ngón tay vân vê cúc áo, thò ngón tay vào nghịch ngợm sợi lông nơi ngực Tâm. Rồi bất chợt nàng dứt mạnh sợi lông ngực làm Tâm hét lên vì đau đớn. Ngực nó đau, lưng nó cũng đau vì phản ứng lại theo bản năng cơ thể.
– Ai… em làm gì thế. Đau chết anh.
– Cho chừa. Cái đồ trăng hoa. Anh còn có đứa con riêng nào khai nốt đi.
– Anh không biết… à không có thật. Không còn ai cả. Anh ở trong này suốt, cũng không cố tình tiếp xúc với ai.
– Em nghi lắm. Chỉ sợ lần tới em về anh lại thò ra một đứa con nữa.
– Bé Su là ngoài ý muốn của anh.
– Cái gì chả ngoài ý muốn. Như chị Cẩm, anh cũng kể là chị ấy vô tình mà có thai. Giờ anh tính sao, định cưới mẹ đứa bé chứ.
– Không, chị Ngọc không thích cuộc sống hôn nhân. Chị ấy chỉ muốn có một đứa con, tự do như bây giờ.
– Và anh cũng để mặc vậy. Anh không thử xem, biết đâu chị Ngọc cũng muốn có một đám cưới.
– Anh… không chắc. Nhưng ngoài Cẩm ra, nếu anh muốn cưới ai thì đó chỉ là… em mà thôi.
Thảo Nguyên ngẩng đầu lên nhìn Tâm. Ánh mắt nàng có chút ngỡ ngàng, đôi mắt long lanh chợt ánh lên rạng rỡ. Đôi môi hôn nhẹ lên môi, lên cằm Tâm. Rồi bất chợt nàng lại gục đầu vào ngực Tâm chả nói gì. Cả hai cứ vậy, êm đềm nằm với nhau.
– Sao vậy. Sao em không nói gì.
– Nói gì. Nói em yêu anh, cưới em đi chắc. Anh đừng nghĩ nói vậy em sẽ đồng ý cưới anh. Em sẽ về Anh, cưới một anh chàng tuyệt vời cao to đẹp trai… à… chim cũng to nữa.
Thảo Nguyên nói xong nhìn mặt Tâm xám lại thì phá lên cười. Tâm muốn đánh mông nàng lắm mà giờ nó yếu quá không làm gì được. Cái tính trêu đùa này chắc di truyền từ mẹ nàng mà ra.
Thảo Nguyên thôi cười, bên ngoài cửa sổ chợt vang lên tiếng pháo bông. Ánh mắt nàng long lanh nhìn theo vệt pháo bông dần tắt.
– Anh biết không. Tết vừa rồi em có về đấy, vì em biết anh sẽ về quê. Em đã đứng trên bờ biển, đợi chờ khoảnh khắc giao thừa. Em chờ đợi có ai tưởng em tự tử sẽ chạy ra lôi em vào. Em muốn được cùng ngắm pháo hoa với người ấy biết mấy.
– Sẽ có ngày em sẽ cùng với một người cùng ngắm pháo hoa, có khi còn có thêm mấy đứa nhóc nữa. Còn kẻ em chờ, hắn tham lam và ích kỷ, không xứng với em đâu. Hắn ngang bướng cố giữ thật nhiều, chỉ muốn có thêm em chứ không chịu bỏ.
– Vậy nếu em vẫn không có được ai, em vẫn chờ hắn trên bãi cát thì sao.
– Thì hắn tiến tới trói em lại lôi về nhà. Mặc em có đồng ý hay không, hắn sẽ bắt ép em làm vợ hắn. Chả phải, em có ước hẹn 10 năm với hắn hay sao.
– Còn có 8 năm thôi. Liệu ngày đó sẽ đến chứ anh!
Tâm cũng không rõ, nó tham lam muốn vơ hết đàn bà trong tay mình. Nàng thì chỉ muốn được yêu một mình nó. Cả hai như hai đường thẳng song song, muốn dính vào nhau mà mãi không bao giờ gặp. Nhưng giờ phút này nó cũng không nghĩ được gì. Nó chỉ ôm thật chặt cái cơ thể này, cảm nhận sự ấm áp của nàng, mùi thơm dịu nhẹ trên người nàng. Để nó còn cảm nhận được trái tim run rẩy của người con gái vẫn đập loạn nhịp vì yêu nó.
Thảo Nguyên ở với Tâm thêm một ngày. Cả hai ríu rít bên nhau, đôi lúc lại lặng lẽ chỉ nắm tay nhau cùng xem phim. Kể cho nhau nghe những ngày tháng đã qua. Thảo Nguyên phải về Anh, nàng đã nghỉ được hơn 1 tuần, không thể không về được vì sắp đến ngày thi cử. Tâm và Thảo Nguyên không đề cập gì đến tình chuyện của nó và nàng nữa, có lẽ cứ làng nhàng thế, để khi mọi thứ phôi pha. Hay đó chỉ là bước đệm nhẹ để bắt đầu cho một mối quan hệ dài hơi hơn. Nhưng tí ra Tâm biết Thảo Nguyên và nó sẽ còn gặp lại, ít ra là hè này. Nàng bảo phải cố học thật nhanh không phải học lại môn nào, để còn về giúp mẹ, để còn xem nó có thêm ai nữa không.