Tân Tiếu ngạo giang hồ

Phần 65
Phần 65

Một canh giờ sau, Lao Đức Nặc nghiêng nàng xuống đất, hắn rút con cặc ra khỏi lồn nàng và lật úp sư nương xuống nàng qỳ hai đầu gối xuống đất, mông chổng lên trời, hai chân dang rộng để phơi ra cái lồn ham mốn, hai múi thịt sưng mú lên vì sướng, vun ra phía au mời gọi. Mông nàng lắc lư, uyển chyển mời gọi. Hắn khoái chi kê con cặc ngay cửa lồn nàng và lại nhấp lia lịa, vũ bão vào lồn nàng khiến cho cả cơ thể của Sư nương một lần nữa lại rung lên bần bật, trời lúc này đã tối hẳn, tuy không còn nhìn rõ, nhưng qua tiếng rên, hắn cảm nhận sư nương của mình đang vô cùng sung sướng dưới con cặc của hắn, Lao Đức Nặc ôm lấy eo nàng mà kéo mạnh về phí sau, đông thời hẩy con cặc địt ngược lên phía trước, miệt mài và cần mẫn. Quả nhiên, một hồi khá lâu sau, sư nương của hắn đã không thể chịu nỗi nữa, nàng rên lớn:

– Á…á.. A.. A.. A…trời ơi…. Sướng…thiếp sướng…quá…Đức Nặc…chàng địt mạnh nữa lên…a.. A.. A…chết ta…a….

Thấy sư nương gọi mình bằng chàng xưng thiếp, Lao Đức Nặc vô cùng sung sướng và kích thích, hắn tăng tốc địt phầm phập vào cái lồn nhỏ bé của nàng:

– Hahaha…sư nương…ta và đại sư huynh…ai làm cho nàng sướng hơn…hự.. Hự.. Hự….

– Ôi za…. Cả hai.. Đều khiến thiếp…sướng đến chết mất…thiếp yêu cả hai chàng…a…a.. A..

– Vậy…hự…nàng đồng ý…làm vợ của ta…nhé…hự…hự….

– Ứ…ư…ư…không đồng ý…mà thiếp để …cho chàng địt…tơi bời thế này sao…ư.. Ư.. Ư.. – Nhạc phu nhân man dại trả lời.

– Vậy…từ…giờ…ta sẽ địt nàng lúc…có cơ hội…được không…hự.. Hự….

– Ứ.. Ư.. Ư…được…bấ cứ lúc nào…chỉ cần vắng vẻ…không bị…ư…ứ…phát hiện…chàng cứ việc…địt thiếp…ư.. Ư….

– Ôi…nương tử…nàng làm ta sướng quá…ta ra…. A.. A…a….

– Xuất…xuất vào lồn thiếp…ư.. Ưm…ư….

Hắn ôm chặt lấy cơ thể nàng, rùng mình mấy cái rồi xuất tinh từng đợt bắn xối xả vào lồn nàng, Nhạc phu nhân cũng lên dính, dâm thủy nàng chảy ra trộn với tinh trùng của hắn trào ngược ra ngoài chảy đầy theo đùi nàng xuống đất. Cả hai đổ gục xuống đất, hắn vật ngửa nàng ra đấu lưỡi với nàng lần cuối rồi đổ gục lên người nàng. Nhạc phu nhân ôm chặt lấy hắn, mắ nhắm nghiền, thở dốc, miệng mỉm cười thỏa mãn….

Hai người trần truồng ôm nhau nghỉ ngơi một lát thì Nhạc phu nhân vỗ vỗ vào vài hắn lên tiếng:

– Đức Nặc, dạy thôi, trời tối lắm rồi, chúng ta phải trở về sơn trang ngay, kẻo mọi người nghi ngờ.

– Ưm…ưm…để ta ôm nương tử của ta một lúc nữa nào…z.. Z..

– Thôi nào, ngoan rồi mai chúng ta lại địt tiếp, dậy mau.

Lao Đức Nặc khoái trí bò dậy, hắn vội thu nhặt đống quần áo của hai người lại, đang dính đưa ra cho nàng mặc, hắn bỗng rụt tay lại:

– Khoan đã, cả người chúng ta đều dính đầy tinh trùng và dâm khí thế này, dễ bị phát hiện lắm.

– Con nói phải, vậy…phải làm thế nào?

– Ngay ngoài rừng trúc có một con suối ở đó, chúng ta ra đó tắm rửa, gột sạch rồi về, ý sư nương thế nào?

– Con nói cũng phải, nhưng chúng ta vẫn phải mặc đồ vào chứ, không lẽ cứ thế này mà ra khỏi đây à. Nhỡ có người nhìn thấy thì sao?

– Ôi dào trời tối rồi, làm gì còn ai trong rừng trúc này nữa. Nàng sợ gì chứ, chúng ta đi thôi.

– Nhưng mà Đức Nặc…ứ…không được…ư….

Không để cho nàng phản đối, hắn vặt quần áo, dầy vải của hai người xuống yên ngựa rồi xốc ngược thân hình trần truồng của nàng nhấc lên lưng ngựa, chưa kịp phản ứng thì hắn đã nhảy phắt lên lưng, vòng tay qua ôm lấy eo nàng và giật dây cương, cả hai cú thể trần truồng ngồi trên lưng ngựa, từ từ ra khỏi rừng trúc. Con ngựa chạy được vài bước chầm chậm là Lao Đức Nặc đã vòng một tay lên mà xoa bóp vú nàng, tay còn lại thì vuốt ve cái eo thon nhỏ bé của nàng, thi thoảng chu du xuống hai cặp giò cả nàng, lưỡi hắn thỉnh thoảng lại liếm nhẹ lên vành tai nàng:

– Ư…thôi nào…Đức Nặc, nãy giờ quần người ta tả tơi như vậy còn chưa thỏa mãn sao…ư….

– Sư nương…ai bảo nàng đẹp quá…lại dâm đãng như vậy…làm ta lúc nào cũng muốn địt nàng thôi…sư phụ ta đúng là có báu vật mà không biết hưởng.

– Ư.. Nếu ông ấy biết hưởng thì liệu có đến lượt bọn chàng không hihi…ư….

– Sư nương…mai chúng ta lại làm tiếp nhé..

– Ư…ta hỏi chàng…ta và San nhi.. Chàng thấy địt ai sướng hơn….

– Sao nàng biết ta và tiểu sư muội đã từng địt nhau. – Lao Đức Nặc hơi giật mình, nhưng tay thì vẫn bóp vú nàng, miệng vẫn cắn nhẹ lên vành tai nàng.

– Ưm…Sư phụ chàng…cho hai người…đi theo dõi Lâm Chấn Nam, cô nam quả nữ bên nhau mấy ngày trời, không có chuyện mới là lạ…mau trả lời ta đi….

– Nàng…hai mẹ con nàng đều làm ta sướng phát điên…nhưng àng…kinh nghiệm hơn. Hơn nữa, tiểu sư muội giờ đắm đuối bên Lâm sư đệ rồi, đến đạ sư huynh mà cô ấy còn không màng tới, thì xá gì đến ta.

Nghe hắn trả lời như vậy, nàng thấy hơi tội nghiệp cho hắn, nàng quay mặt lại hôn lên môi hắn một nụ hôn thật dài rồi lên tiếng:

– Đừng buồn nữa…đã có thiếp đây rồi…từ giờ sư nương sẽ quan tâm tới chàng nhiều hơn.

Nghe nàng nói vậy, hắn sung sướng vô cùng, hắn ôm lấy mặt àng, vừa hôn môi vừa bóp vú nàng, hai chân thúc hông ngựa đi nhanh hơn. Hai người cứ thế rúc rích cười nói cho đến khi ra khỏi rừng trúc, dừng chân bên bờ suối, Lao Đức Nặc xuống ngựa bế tấm thân trần truồng nhơ nhớp tinh trùng, dâm thủy và đất cát của nàng xuống yên ngựa rồi đi xuống bờ suối. Đặt nàng xuống vùng nước ngập ngang hông, hắn ân cần vúc nước dội lên vai cọ tấm lưng trần đầy cát, xoa xoa, rửa sạch hai bầu vú cho nàng, ngón tay hắn luồn xuống dưới móc lòng lạo xạo bên trong để rửa lồn cho nàng, Nhạc phu nhân cũng xục rủa cặc cho hắn, cả hai âu yếm tắm rửa cho nhau như thể họ là một đi vợ chồng trẻ vậy. Những động chạm nhẹ nhàng mơn trớn dưới nước khiến cho cơn dâm nứng của cả hai người bùng phát thêm một lần nữa, cả hai lại đè nhau ra địt nhau một trận tơi bời bên bờ suối nữa, đến khi trời quá khuya rồi mới chịu mặc lại quần áo và lên ngựa trở về Kim Đao sơn trang…

Mấy hôm sau, Lâm Bình Chi sực nhớ lại lời dặn dò của cha mình từ miệng Lệnh Hồ Xung liền đi kể lại với ông ngoại. Sau khi nghe chá ngoại nói, Kim Đao vương gia cho rằng nơi đó chính là nơi cất giấu Tịch tà kiếm pháp, nên lệnh cho hắn nếu có cơ hội thì phải quay trở lại đó tìm về ngay lập tức, và không được cho ai biết.

Danh sách chương (154 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154