Nụ cười tỏa nắng

Phần 12
Phần 12

Đám bạn tôi thì cứ chọc ghẹo liên tục, rồi thằng Phương lại quay sang:

– Nhàn ơi nó kêu nó yêu mày rồi!

– Đệch… – Tôi nói không nên lời, mặt lúc này đỏ như quả gấc

Tôi chẳng biết lúc đó em có quay lại nhìn tôi hay không, chỉ nghe thấy tiếng cười khúc khích của em và đám con gái A4. Tôi đứng phắt dậy ra dắt xe rồi chuồn, đám bạn tôi cũng thôi đùa giỡn rồi lần lượt kéo nhau ra về.

Ra đến cổng, tôi lục tung chiếc cặp mới đào ra được 2 cành ( ngàn) trả tiền gửi xe, đứng chặn ở cổng phải đến 5 phút, hơi nhục nhưng mà… hên. Tôi vừa dắt xe tiến ra ngoài thì Nhàn cũng dắt chiếc xe điện Asama ra, nàng cười với tôi:

– Bạn đá hay lắm í.

– Cám… cám ơn… Nhàn – Tôi bối rối vò đầu bứt tóc

– Hihi, mình về nha.

Em cười rõ tươi rồi lên xe đi thằng bỏ lại một thằng con trai đứng nhìn theo em mãi đến khi thằng trông xe đá vào đuôi xe, tôi mới choàng tỉnh và lên xe phóng về trong tâm trạng khoan khoái lạ thường, Nhàn có vẻ gì đó rất thân thiện, cởi mở không lạnh lùng quá cũng chẳng vồ vập quá, đúng là mẫu người trong mơ, tôi tự nhủ.

Ngay lúc ấy thì tôi xác cmn định là sẽ đem chuông đi đánh xứ người, tình yêu phải trải qua giai đoạn này thì mới thú vị, tôi nghĩ vậy. Và thế là tối hôm đó về nhà, tôi quăng phứt cái mối lo rằng không biết chọn ai giữa Vivi và bé Huyền vì tôi chỉ có một mục tiêu theo đuổi mà thôi, đó là em, Nhàn “yêu dấu” ạ. Tôi cũng không nhận ra rằng mình đã quá tự tin khi nghĩ rằng 2 người đẹp của lớp đều… thích tôi, thực tế thì không phải vậy.

Sáng hôm sau, như thường lệ tôi đến trường khá sớm, không quên mua vài cây kẹo mút Chyps Chyps gì đấy để mua chuộc thằng Phương quắn vì nó chính là cây cầu duy nhất nối tôi với Nhàn. Lên đến cửa lớp, tôi thoáng bất ngờ vì hôm nay Vivi đến khá sớm, nhiều đứa còn chưa tháo được cặp ra khỏi lưng thì nàng đã ngồi đó và chăm chú học bài rồi. Nàng có vẻ chưa nhìn thấy tôi, tôi sẵn tâm trạng thoải mái, đi luồn ra phía đằng sau nàng rồi ngồi xuống ở bàn thứ 5, có vẻ Vivi vẫn chưa nhận ra. Tôi lớn tiếng:

– Bé Vi!

– Dạ… – Mặt em biến sắc quay lại, chắc là giật mình đây mà

– Hehe, ngoan – Tôi lấy tay xoa đầu em

Em hất tay tôi ra rồi tát vào mặt tôi một cái muốn nảy đom đắt mắt:

– Vô duyên… ai là bé… của ông – Em nhăn mặt quay lên

– Bé Vivi hôm nay còn buồn không nào? – Tôi nhăn nhở

– Không biết – Giọng em nghe như giận

– Nói đi anh thương nha, hehe – Tôi lại chọc em

– Không thèm, go die go! – Em nói như mắng vào mặt tôi

– HẢ? Là sao? – Tôi chẳng hiểu em nói gì

– Tự hiểu, hỏi nữa tát chết giờ – Em nói giọng có phần bình thường trở lại rồi

Tôi thì lúc đó mặt như này @_@. Go die go là cái quái quỷ gì thế? Tiếng anh à? Tôi suy nghĩ một lát rồi đập bàn cái “rầm”:

– Haha, biết rồi nhá, go die go là “đi chết đi” đúng không? – Tôi cười khằng khặc vì độ hài hước của Vivi

– Xí, biết rồi thì sao không làm đi? – Em thè lưỡi trêu tôi

– Anh chết lỡ bé Vivi mà khóc biết ôm ai đây? Huhu – Tôi giả vờ làm mặt thảm

Em quay lại, mặt em đỏ bừng, nhìn lại đáng yêu nữa rồi, em tát tôi cái nữa vào má còn lại, thế là cái mặt tôi giờ như cái gối của em, thích là tát, lỡ có ngày em tát mạnh quá anh mà vỡ mồm thì em khóc ai dỗ đây?

Và cũng kể từ đó cho đến sau này, lâu lâu em lại tát tôi một cái, cứ hâm hâm cơ mà tôi lại thích. Sau buổi trưa sướt mướt hôm qua, tôi và Vivi nói chuyện với nhau cởi mở hơn và trêu chọc nhau nhiều hơn.

Thế nhưng lúc này tôi hơi sợ, tôi thôi không chọc em nữa, lỡ em nó nổi điên tát thật thì mồm đâu ăn cơm mẹ nấu? Thế là tôi trèo lên nhảy vào chỗ cạnh em:

– Nói đùa chút mà tát đau quá nhe bà 2?

– Cho chết… đáng đời – Em nhăn mặt

– Hé hé, giận rồi! – Tôi xoắn em

– Ai thèm giận người dưng? – Em giả vờ làm mặt giận cơ mà đáng yêu lắm

– Ừa vậy sau này khóc đừng kiếm tui à nha!

Em lại tát tôi phát nữa. Đau nhưng mà… sướng.

Tôi nghiêm chỉnh trở lại, phóng ra về phía tổ 2 chỗ thằng Phương Quắn đang ngồi, móc 2 cây kẹo mút ra dụ hàng nó:

– Ê… ăn không mậy?

– Đéo! – Có vẻ nó nhận ra lòng tốt bất ngờ của tôi có vấn đề

– Sao không, tao thấy mày hay ăn lắm mà? – Tôi giả ngu như không biết

– Sao tự nhiên hôm nay cho tao kẹo, thích gì nói luôn đê! – Thằng này tinh ý phết

– Ờ thì… tao… mày cho tao số… em Nhàn đi! – Tôi ấp úng

– Được thôi với một điều kiện

– Sao?

– Mày cho tao số em Vi đi rồi tao cho lại? – Nó cười dâm

Á đù cái thằng ôn con này hoá ra để ý bé Vivi của tôi, tôi thà chết cũng không để nó đạt được mục đích, cái khuôn mặt ngây thơ dễ thương đằng kia mà rơi vào tay cái thằng dâm tà này thì xong một đời hoa. Kì này cho mày chết cha mày, dám bố láo với ông à? Nghĩ là làm, tôi móc con Iphone ra bấm lia lịa rồi nhắn số… Long cô cô sang điện thoại cho nó.

Thằng này thế mà ngu nó không mảy may nghi ngờ rồi đọc cho tôi số của Nhàn, em nó tên đầy đủ là Nguyễn Thị Thanh Nhàn, ôi cái tên mộc mạc, đậm chất Việt Nam cơ mà sao người thì đẹp thế? Tôi mơ màng, đút điện thoại vào túi chạy thằng về chỗ ngồi.

Bóc vỏ 2 cây kẹo mút Chyps rồi đưa cho Vivi một thanh kẹo, em cầm lấy mà… mút. Đừng có nghĩ bậy bạ nhé, em nó mút từ tốn lắm chứ không vớ vẩn đâu. Nguyên 3 tiết đầu tiên của buổi hôm đó, tôi cứ ngồi nghĩ ngợi những gì sẽ nhắn với Nhàn, cứ lâu lâu lại cười khằng khặc làm Vivi cũng cứ lâu lâu lại tát tôi một cái.

Cơ mà đang say nắng thì vài ba cái tát có ăn nhằm gì, tôi lại ngồi thơ thẩn và… mơ. Thế rồi giờ ra chơi cũng đến, tôi chạy ra chỗ bé Huyền định rủ em đi ăn sáng như thường lệ:

– Lùn đi ăn sáng đi!

Em quay lại, mỉm cười rồi lắc đầu từ chối

– Ừm… Huyền có hẹn rồi, để mai H nha!

– Ừ, vậy… mai cũng được – Tôi chán nản thờ dài

Đang định quay lại chỗ ngồi thì nghe thấy tiếng gọi ngoài cửa sổ ngay chỗ bé Huyền ngồi:

– Huyền ơi đi không? – Giọng một thằng con trai

– Đi chứ, hihi – Em nó trả lời

Lúc này tôi cũng đang chán, quay mặt lại nhìn coi thằng nào mà khiến em bỏ tôi đi theo nó thế vì rõ ràng trước giờ toàn em rủ tôi đi mà. Chỉ vừa nhìn thấy cái bản mặt đó, tôi như muốn ngã ngửa ra sau vì sốc, chỉ biết thốt ra một tiếng:

– HẢẢẢẢẢẢẢ!!!!????

Danh sách chương (127 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127