Hôm nay nó phải đi… Chị với gái vẫn còn ngủ… Chắc còn mệt… Nó đặt nhẹ hai cánh tay đang ôm nó xuống. Lách nhẹ dậy nhìn hai thiên thần của nó ngủ… Ngủ thế này thì ai dám bảo là đanh đá… Chị và gái ngủ trông hiền lắm… Nó cố gắng để nhớ…
Mà lỡ giống trong phim hàn xẻng nó mất trí nhớ thì sao nhỉ? Nhảm nhí thật… Nó tự nhủ rồi cười trong khi đang mặc cái áo len và đi vào phòng vệ sinh… Mùa đông cái gì mà động vào nước cũng ngại… Uống ngụm nước lã đánh răng thôi mà buốt hết cả mồm… Chả nhẽ lại không đánh nữa…
Nhưng lương tâm không cho phép nó bẩn. Nó đi ra ngoài thật nhẹ nhàng lấy cái ấm điện rồi đổ nước vào cắm. Nó quay lại nhìn phía giường thì thấy cái chân trắng muốt của gái thò ra ngoài. Nó đi ra kéo chăn lại cho gái thì bất ngờ gái và chị kéo nó xuống… Ôm chặt chẳng nói gì… Nó hiểu cái điều cả ba đang nghĩ… Nó cứ nhìn lên trần nhà thôi…
Nó nghe thấy tiếng sụt sịt…
– Đừng khóc mà… Chồng đang có tâm trạng tốt… – Nó cười buồn…
Chẳng có sự hồi âm của chị và gái…
– Nín đi mà…
– …
– Mọi chuyện sẽ ổn thôi mà…
– Nếu không thì sao? – Là Chị.
Nó cũng chẳng biết là nên trả lời sao nữa. Nhưng nó biết một điều. Nếu mọi thứ không như mong muốn thì chị và gái vẫn sẽ sống… Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương… Vậy cũng tốt…
– Thời gian sẽ trả lời mà…
– …
– Thôi dậy đi… Cắm nước rồi… Dậy đánh răng rửa mặt nhanh không bố sang giờ…
– Dạ…
– Vâng…
Cùng một nghĩa mà trả lời cũng phải khác nhau… Đang lấy máy gọi bố thì chị gọi với ra…
– Chồng ơi… Ăn gì vợ đi mua?
– Thôi… Chồng không ăn đâu…
– Chồng không ăn là đói đấy, chịu sao được? – Gái nói.
Ngày xưa thì mấy khi nó ăn sáng đâu mà, từ ngày quen hai con người này thì cái thói quen của nó cũng đổi luôn… Không ăn đói hoa mắt…
– Mua bánh mì vợ nhé… Bánh mì không thôi nhé…
– Vâng… Mua sữa luôn nha – Gái hỏi…
– Cũng được…
Cuối cùng nó cũng gọi được cho bố. Chắc hôm qua say chổng vó lên rồi. Do bay chiều nên thời gian cũng thoải mái…
– Chồng tắm không?
Chị đi ra khỏi phòng vệ sinh hỏi nó luôn… Tay vuốt đuôi gà ra đằng trước… Nó cực kì thích con gái làm cái hành động này… Nhìn đáng yêu kinh khủng…
– Chồng nhìn gì mà ghê thế? Hôm qua chưa đủ à?
Chị thấy mặt nó đờ ra thì hơi ngượng…
– À à không… À có… Tắm chứ…
Nó cuống nên trả lời bừa…
– Hì hì… Yêu chồng quá…
Chị cắm nước xong thì nhảy ra chỗ nó… rồi gái cũng lại gần ngồi cùng.
Không gian lại im lặng… Nó đang cố nghĩ về những điều vui vẻ… Nó không muốn ai đó thấy nó yếu đuối nữa… Nó cần mạnh mẽ hơn…
– Sữa thì có rồi… Thế bánh mì đâu? – Nó hỏi đểu…
Chị với gái nghĩ một lúc mới hiểu thì quay lại cấu nó… Một câu nói ngu đấy… Đã bị cấu còn bị ăn chửi…
Nhưng nó vẫn vui… Ai cũng cười. Xong Chị với gái lại chạy ra đầu ngõ mua. Tiếng cái ấm điện reo báo sủi làm nó giật mình khỏi suy nghĩ… Nó chuẩn bị mấy bộ quần áo và chọn một bộ để tắm… Nó tắm xong cũng là lúc cả hai về… Nào bánh mì nào sữa… Cả pate các kiểu… Chị bảo…
– Chồng ăn nhiều vào không đói…
– Ừm… Chồng biết rồi.
7h thì bố sang. Nhìn cái mặt vẫn ngái ngủ mà đến tội. Chả biết ai đưa ai đi đây? Nhưng cũng đừng trách bố nó vô tâm. Bố nó muốn quên đấy… Nó hiểu mà… Bố có bao giờ để nó thấy bố khóc lóc đâu… Chưa một lần…
Cất hành lý xong thì gái và chị gọi taxi chờ cả 4 ra bến xe. Ra đến bến thì cả 4 lại lên xe tiếp… Nó hỏi một câu hỏi hết sức ngu…
– Ơ… Không về à?
– Đuổi chứ gì?
Sau câu nói đấy thì cả ba người thi nhau miệt thị nó… Đừng nghĩ nó ngu… Nó hồi hộp lắm nên nó cố làm trò thôi… Có lẽ đây là lần nó nói chuyện lâu nhất trong suốt những ngày ở đây…
Đi xe hơn 4 tiếng thì đến sân bay… Chị với gái gục vào vai nó ngủ… Đã say xe mà vẫn cố đi… Thương quá Nó chẳng nỡ gọi dù vai mỏi nhừ. Mãi đến nơi thì nó mới đánh thức hai người dậy. Nhìn mặt nhợt nhạt quá…
– Uống sữa đi này… – nó đưa cho cả hai…
– Cảm ơn chồng…
– Chồng là nhất…
– Vâng… vâng… Uống đi rồi tí về cẩn thận…
Chuyến bay của nó là lúc 2h chiều. Gái và chị thì cũng đỡ hơn… Lại bô lô ba la trên trời dưới biển… Bố lại được dịp cười… Nhưng đâu đó nỗi buồn vẫn ở trong mắt bố… Nó thì vẫn im lặng lắng nghe và cười…
Tiếng của nhân viên hướng dẫn vang lên đều đều. Cuối cùng cũng tới giờ bay. Đối với nó thì cảm giác thật lạ lùng. Nhưng nó chỉ mong sao mọi thứ trôi qua nhanh hơn. Để nó không phải thấy chị gái khóc… tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn:
Nó chơi nốt nay, hôm sau thì lại phải đi học… Bố cũng về nhà rồi… Nó đến trường, ai cũng nhìn nó với ánh mắt thông cảm… Nó cũng chỉ cười trừ… Đôi khi là một lời hỏi thăm khi ai đó đi qua nó… Cả những cái vỗ vai nhè nhẹ…
Nhưng đúng là đã không có vấn đề gì thì yêu mấy người cũng được… Có vấn đề thì yêu một người chẳng xong… Sau cái màn chào đón nó thì lại là những tin đồn thất thiệt… Nào là nó nhà giàu giả vờ nghèo… Nào là con của thầy hiệu trưởng… Đúng là xã hội… Và cũng chính vì vậy mà nó nhận được vô số thư tình. Không nhận thì là kiêu mà nhận thì gái giận… Mà cũng phải công nhận là văn của mấy đứa con gái trường nó kinh khủng thật… Viết có quy mô lắm…
Gái thì khỏi nói… Giận lên giận xuống…
Cấm nó nhận thư dưới mọi hình thức… Nó cười khổ… Giờ ra chơi… Đang loay hoay tìm cái bút ngẩng mặt thì thấy con Tomboy… Vẫy vẫy nó lên sân thượng… May mà gái vừa ra ngoài…
– Mày có sao không? – Quay sang nó…
– Mày bị ngu à? Sao thì tao đứng đây à?
Nó chống tay vào lan can nói…
– Nhà mày giàu lắm phải không?
Lại quay sang nó…
– Mày bị điên à? Nhà nghèo nhất luôn…
– Mày chửi vừa thôi… Tao cũng là con gái đấy…
Quay sang nhìn chằm chằm vào nó… Giọng hơi tức…
Ờ nhỉ… Con Tomboy cũng là con gái mà lâu nay nó cứ coi như đàn ông…
– Ờ… Tao xin lỗi…
– Đền bù đê… – con Tomboy được nước lấn tới…
– Tao có gì đâu mà đền với chả bù?
– Có nhiều chứ… – con Tomboy nheo mắt nhìn nó…
– Gì? Nó ngạc nhiên…
– Mày làm người yêu tao đi?
Câu nói của con Tomboy làm nó đứng hình mấy giây… Như nhận ra nó đang cuống con Tomboy tiếp lời luôn…
– Ha ha. Tao đùa đấy. Biết mày có người yêu rồi…
– Thôi… Thế tao về lớp đây… Vợ tao ghen ghê lắm…
– Ờ… – Con Tomboy nhìn nó vẫy vẫy…
Nó còn nghe được con Tomboy lẩm bẩm gì đó mà chả rõ… Thôi kệ… Về không gái lại nghi ngờ mặc dù chả có gì…