Ma Vương - Quyển 10

Phần 110
Phần 110: Là Một Cô Gái Tốt…

Đừng chỉ coi Ngải Mễ Lệ là người hiểu chuyện nhất, tóm lại nàng ra sức vì giữ cho gia cảnh được hòa thuận vui vẻ, giải quyết hậu hoạn cho Hàn Thạc.

Mấy năm nay có Phỉ Bích chủ trì đại cuộc về mặt Thiên Cơ dược tề, khiến cho sức ảnh hưởng của Thiên Cơ dược tề tại đại lục càng lúc càng lớn. Còn Ngải Mễ Lệ thì lo lắng quản lý chuyện nội bộ của Hàn gia. Một khi phát hiện manh mối không thuận lợi là lập tức chặt bỏ ngay không hề lơ là khi giải quyết.

Hàn Thạc có thể bình thản tĩnh tu trong cốc, trong đó công lao của Ngải Mễ Lệ quả thật không nhỏ.

Lần này Ngải Mễ Lệ dường như nhìn ra được vẻ kỳ lạ của La Ti, không đợi đến khi Hàn Thạc phải lo nghĩ là đã dẹp yên chuyện này, tránh ảnh hưởng đến sự tu luyện của hắn.

Dưới lời khuyên bảo cùng hòa khí tươi cười từ nhóm Phỉ Bích, La Ti có phần ngượng ngùng, trong lúc còn chưa rõ ràng đã đáp ứng lời khuyên giải của Ngải Mễ Lệ, bỏ đi ý niệm rời cốc.

Sao nàng lại muốn đi chứ?

Trong cốc không những có Hắc Ám nguyên tố đậm đặc, lại có tài nguyên dồi dào của Hàn gia, có thể khiến nàng tĩnh tâm ở đây tu luyện. Ngoài ra trong cốc còn có người mà nàng dứt bỏ không được, nếu không phải vì trong lòng chán nản thì nàng khẳng định là sẽ không bỏ đi.

Từ trước tới giờ, Ngải Mễ Lệ, Phỉ Bích đối với các nữ nhân trong cốc đều giữ khoảng cách, không quá xa lánh cũng không thật sự kết giao. Theo La Ti thấy, Phỉ Bích, Ngải Mễ Lệ, Phạm Ny là mấy nàng đã theo Hàn Thạc từ Kỳ Áo đại lục, chính là những nhân vật hắn quan tâm nhất.

Nhóm này rõ ràng là bài ngoại. Nàng ở trong cốc lâu vậy vẫn chưa hề thấy bọn Ngải Mễ Lệ, Phỉ Bích chủ động giao lưu với nàng, điều này càng giải thích rõ thêm với La Ti vì bất luận thế nào, bọn họ đều sẽ không thật sự đối mặt với nàng.

Trước đây khi còn ở Hắc Ám thần vực, vì thực lực của nàng cao hơn quá xa so với mấy người Ngải Mễ Lệ, cho nên không để chuyện này trong lòng, chỉ cảm thấy là mình hữu dụng cho Hàn Thạc hơn so với bọn họ. Nhưng từ sau khi bọn họ tới Vùng đất hỗn loạn, dưới sự hỗ trợ tài nguyên khổng lồ của Hàn gia, cộng thêm Áo Nghĩa chi cầu của Hàn Thạc, và cả thần lực dược tề, những kẻ thực lực kém cỏi như Phỉ Bích, Ngải Mễ Lệ đều nhanh chóng tiến bộ, đã gắng sức đuổi theo nàng.

Còn nữa, từ khi Hàn Thạc có được thần hồn của La Cách, A Sắt Nhĩ Tư Đặc trong tay để luyện chế thành Áo Nghĩa chi cầu cho Ngải Mễ Lệ và Phạm Ny, thực lực hai người đã vược xa sự tưởng tượng của nàng. Chiếu theo đà này, hai người họ sẽ sớm đạt tới cảnh giới Chủ thần, vượt xa bà lão như nàng.

Phạm Ny thì không rành kinh doanh, quản lý, nhìn thì thấy thực lực so với các nàng kia cũng thua thiệt, càng lúc càng mất tự tin, cho nên dần dần cũng tâm ý nguội lạnh, bỏ luôn ý định tranh đua một phen với các nàng, chỉ đành né các nàng ấy cũng như né luôn Hàn Thạc.

Ngải Mễ Lệ, Phỉ Bích đột nhiên nhiệt tình như vậy lại khiến La Ti nhìn ra được niềm hy vọng, cho nên mới đáp ứng ở lại.

La Ti trước giờ lạnh nhạt, dưới sự nhiệt tình của các nàng kia đồng ý ở lại, không bỏ đi. Nàng quay sang liếc mắt nhìn Hàn Thạc thì chỉ thấy trên mặt hắn lộ vẻ cười cười kỳ dị, không khỏi khiến nàng giật mình, sắc mặt đỏ ửng lên.

– Ha ha, trước giờ chưa thấy bộ dạng cô như vậy.

Ngải Mễ Lệ cười duyên không thôi, kéo La Ti đi ra ngoài, vừa đi vừa nói:

– Đi thôi, chúng ta ra ngoài hàn huyên tâm sự chứ.

Phía bên kia, Phỉ Bích, Phạm Ny lườm Hàn Thạc một cái rồi cũng chẳng ở lại, theo Ngải Mễ Lệ bỏ đi.

Chỉ trong nháy mắt, mấy nàng đều biến mất hết, chỉ còn lại Huyết Linh, Bác Lan Tư, Cát Nhĩ Bá Đặc sững sờ đứng đó.

– Wow, wow, Ngải Mễ Lệ quả là hào phóng a. Rõ ràng biết mụ bạch phát lãnh huỳết kia có tà ý với chủ nhân, mà không ngờ vẫn giữ mụ lại. Chậc chậc, xem ra chủ nhân về mặt ngự nữ chi đạo còn lợi hại hơn so với ma công nữa! – Cát Nhĩ Bá Đặc lắc lắc đầu, vẻ mặt kính phục nhìn Hàn Thạc.

Huyết Linh cũng lộ vẻ nham nhở như Cát Nhĩ Bá Đặc, quay sang sùng bái mở lời cảm thán với Hàn Thạc:

– Xem ra sư phụ còn có nhiều món chưa dạy con nhá. Con muốn học thêm nhiều về môn này đó.

Hàn Thạc ngạc nhiên, nhịn không được gõ cho Huyết Linh một phát rồi quay sang trừng mắt mắng Cát Nhĩ Bá Đặc:

– Hai tên các ngươi chung ổ với nhau, quả nhiên là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, chẳng học được cái gì tốt đẹp cả!

Hắn lại quay sang phía Bác Lan Tư với bản mặt lạnh lùng rồi nói:

– Ngươi sau này cần bỏ thời giờ quản lý cho khá hai cái tên hỗn đản này, để cho bọn chúng bỏ sức ra tu luyện đi.
– Sư huynh, Ngải Mễ Lệ quả thật là một cô gái biết đại thể. – Bác Lan Tư trước tiên gật đầu rồi cũng như Hàn Thạc trừng mắt với đám Cát Nhĩ Bá Đặc và Huyết Linh, sau đó mới mở lời bình phẩm về Ngải Mễ Lệ.

Theo như lực lượng thần thức hiện giờ của Hàn Thạc, ai nấy có ý nghĩ gì, cho dù là hắn không cố sức thăm dò thần hồn của người đó thì cũng cảm ứng được đại khái thế nào.

Trước giờ Hàn Thạc chưa hề để thần niệm nhập vào thần hồn của La Ti. Đến khi nàng ta tới đây thì hắn lập tức cảm nhận được rung động mãnh liệt từ trong thần hồn của La Ti, trong lòng hắn chỉ cần nghĩ sơ qua một chút là đã hiểu rõ tâm ý của nàng.

Nhiều năm nay, qua lại giữa hắn và La Ti mặc dù ít, nhưng hắn cùng La Ti đã bên nhau một đoạn thời gian trước đây, khi đó đã đoán được tâm tư của nàng, huống chi là hiện giờ.

Nghe Bác Lan Tư nói như vậy, Hàn Thạc chỉ cười cười không biểu lộ điều gì, sau đó lại tiếp tục nghiêm chỉnh giảng giải ma công của lực lượng Áo Nghĩa cho ba người.

Đợi sau khi các vấn đề liên quan đến ma công của cả ba đã giải quyết xong, hắn mới cười nói:

– Cảnh giới của các ngươi chưa đủ thì ta có thể chỉnh lý một lượt cho mọi người, nhưng lực lượng yếu thì lại không có cách chi bổ khuyết được.

Hàn Thạc ngừng một chút rồi nói tiếp:

– Vì sự đặc biệt của lực lượng Áo Nghĩa của các ngươi, cho nên thần lực dược tề đối với các ngươi không có tác dụng, nếu muốn đề cao lực lượng, chỉ có cách giống ta là lợi dụng linh khí thiên địa khổng lồ của Cửu Địa Huyền Âm tụ linh trận. Chỉ có điều là thực lực các ngươi yếu quá. Nếu hiện giờ đi vào mật thất ta đang tu luyện, không chừng sẽ bị lực lượng khổng lồ kia ép chết. Ta đã nghĩ rồi, định tìm một mật thất khác, đem nguyên khí phát ra từ mật thất của ta giao cho ba người sử dụng. Đối với các ngươi mà nói, Huyền Âm khí kia cũng đủ để các ngươi tiến bộ nhanh chóng.

Hàn Thạc hiện giờ lợi dụng thiên địa linh khí của Cửu Địa Huyền Âm tụ linh trận giống như thịt thà vậy, chia cho ba người một miếng nhỏ, đối với hắn thì chẳng có ảnh hưởng gì bởi vì thiên địa linh khí tại Chúng Thần đại lục thật nhiều hơn trong tưởng tượng của Hàn Thạc. Huyền Âm khí tụ tập mấy năm nay đã vượt qua nhiều so với bao năm tụ tập được tại Kỳ Áo đại lục.

– Thật hả sư phụ, chuyện này thật không? Bọn con có thể được à? – Huyết Linh vui mừng quá, hưng phấn không biết bao nhiêu.
– Vốn đã có phần của các ngươi, nhưng trước đây cảnh giới các ngươi chưa tới, với cảnh giới của ta cũng còn chưa ổn định nên mới không dễ dàng thực hiện được. Hiện giờ vấn đề các ngươi hỏi ta cho thấy các ngươi đã có cơ sở rồi, vậy thì việc đó hoàn toàn không có vấn đề nữa. – Hàn Thạc cười nói.

Danh sách chương (127 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127