Liên Minh Huyền Thoại - Quyển 4

Phần 1

Bạn đang đọc Quyển 4, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Liên Minh Huyền Thoại” tại đây: tại nguồn: tại nguồn:

“Tính tang… tang.. tính tình…. ” ( tiếng đàn)

Những âm thanh trong trẻo từ chiếc đàn tự tạo của John bắt đầu vang lên những giai điệu đầu tiên, hắn biết đánh đàn cũng là nhờ có Sona đã dạy mình, giờ đây hắn đem âm nhạc ra làm thứ tiêu khiển để loại bỏ những đau thương bên trong lòng, hắn nhớ từng đọc một quyển sách về luyện tinh thần lực, trong đó nói khi con người rơi vào tuyệt cảnh, cảm xúc của họ lúc đó là mãnh liệt nhất, nếu vượt qua được giới hạn của cảm xúc thì lúc đó tinh thần của họ cũng được tăng thêm một bước.

“Muốn luyện đàn, trước tiên phải để đàn và người hợp lại làm một, tinh thần của người đánh đàn phải luôn để trong cảnh giới thanh thản nhất, khi đó những tiếng đàn đánh ra mới thức sự hay nhất được” – Sona đã từng nói với hắn như thế.

Ezreal và Taric nhìn nhau lo lắng nói: “Rốt cuộc cậu ta đang định làm gì vậy? Cậu ấy đã đánh đàn như vậy suốt một ngày một đêm rồi, có gọi cũng không thèm trả lời, cơm không ăn, nước không uống, cứ như vậy thì làm sao được.”

“Chúng ta trước tiên cứ chờ xem sao đã. Ta tin tưởng cậu ấy không phải là loại người không chịu nổi cái đả kích như thế này.” – Taric an ủi.

John lúc này như đang tiến vào một thế giới vô hình, hắn lúc này hoàn toàn cảm nhận được sự rung chuyển của năm loại nguyên tố trong không khí: hỏa, thủy, phong, lôi, địa…

“Tâm linh cùng với thiên địa hợp lại làm một, trạng thái trung hòa không vật cản…”

Trong đầu John toàn bộ đều là tràng cảnh lần đầu tiên gặp mặt Rose, toàn bộ cảm tình trong lòng đều đặt trên đầu ngón tay gãy vào những sợi đàn.
Các bông tuyết xung quanh bắt đầu bay vòng xung quanh, cảm giác tâm linh hoà với đại địa, hoà với gió trước giờ chưa từng có đến với John, cùng lúc Địa hệ ma pháp, Phong hệ ma pháp, hỏa hệ ma pháp, lôi hệ ma pháp, thủy hệ ma pháp đổ vào trong cơ thể hắn ào ạt không ngừng.

Một hiện tượng khiến người xem há hốc miệng, cả cơ thể hắn đang được bao vây bởi năm hệ nguyên tố, trên trán hắn xuất hiện một ấn chú ngũ hệ kì ảo sáng rực, gươm của vua vô danh ở cạnh bên lơ lửng trong không trung, tỏa ra thứ ánh sáng huyền ảo không ngừng.

Mỗi giai điệu vang lên là mỗi tâm trạng của John, hắn đã hoàn toàn hòa nhập vào giai điệu từ tiếng đàn.

Từ ngày hôm đó về sau ở phía sau hậu viên các học viên và các vị giáo sư luôn luôn nghe thấy những tiếng đàn tuyệt diệu vang lên. Tiếng giai điệu thay đổi liên tục lúc vui lúc buồn, lúc hùng ca bi tráng, cảm xúc trào dâng không ngừng trong lòng những người nghe.

Rất nhanh chóng ngày nào cũng thế, rất nhiều các học viên tập trung ở bên ngoài hậu viên của học viện để lắng nghe tiếng đàn. Các vị giáo sư cũng không ngoại lệ.

Lúc này viện trưởng và Viện phó đang ở trên không, đúng hơn là họ đang bay trên không, đứng từ trên cao, mọi thứ bên dưới đều đập vào mắt họ, Viện trưởng nhìn năm loại nguyên tố đang bao bọc xung quanh John thì trong mắt sáng lên: “Quả nhiên là kỳ tài hiếm có, học viện chúng ta thật may mắn khi nhận được cậu ta.”

Viện phó Gillad vuốt râu cười nói: “Viện trưởng, thân phận cậu ấy thực sự khá là bí ẩn như tài năng thì không cần nhiều lời, lúc ở Piltover, chính mắt tôi đã nhìn thấy sức mạnh của cậu ấy.”

Viện trưởng gật đầu nói: “Nếu thế sau này chúng ta sẽ cố gắng hỗ trợ hết sức cho cậu ấy, biết đâu được sau này khi trở thành một nhân vật lớn của thế giới cậu ta sẽ không quên học viện chúng ta.”

Trạng thái dung hợp với tự nhiên tuyệt đối như vậy, Tinh thần lực của John cũng chưa từng có tốc độ phát triển kinh khủng như vậy…

Tinh thần lực của hắn hiện tại đã phát triển một bước dài, so với người thường cao gấp cả nghìn lần.

Viện phó Gillad nói: “Trước đây, cậu ấy có nói do bị mất một cánh tay cho nên không thể sử dụng được sức mạnh phép thuật, tuy nhiên bây giờ cậu ấy đang tiến dài một bước trở thành một người có sức mạnh tnh thần lực cực đại, e rằng sức mạnh phép thuật bên trong người của cậu ta sắp được thức tỉnh lại một lần nữa.”