Hoan Du Thánh Nữ - Tác giả Dzynxc

Phần 2
Phần 2: Ấn ký kỳ quái

“Hoan Du Thánh Điển” – một công pháp lâu đời nhưng rất thần bí, số lượng người luyện thành căn bản là không có ai cả. Cho dù đó là thánh nữ của Hợp Hoan tông, tông chủ của Dâm Loạn Môn hay đại lão của Thải Bổ Cung đều không thể luyện thành, họ đều chỉ luyện đến ngưỡng cửa nhập môn mà chẳng thể tiến sâu hơn. Nếu không phải là Liên Minh Tam Thập Lục Đại Thế Lực nghiệm chứng công pháp là hàng thật giá thật thì có lẽ tất cả mọi người đều nghĩ nó là trò đùa rồi.

Lý Uyển Như cũng không ngoại lệ, năm xưa trong một cuộc tụ hội ba mươi sáu thế lực lớn kia, cô cũng góp công nghiệm chứng công pháp này nên dù không thể khẳng định khả năng tu luyện của công pháp nhưng tuyệt nhiên cô không cho rằng nó là hàng giả. Theo cô và các đại lão họp bàn, có lẽ cần một hoặc vài điều kiện tiền đề mới có thể tu luyện được môn công pháp này.

Ngồi xếp bằng trên giường, Lý Uyển Như vận công theo chỉ dẫn của Hoan Du Thánh Điển. Đối với phần lớn các tâm pháp, vận chuyển công pháp về cơ bản sẽ hấp thu nguyên lực từ thế giới vật chất bên ngoài, hấp thu qua da, tiến nhập vào kinh mạch.

Người tu luyện sẽ dùng tâm pháp như một chất dẫn, đưa dòng nguyên lực đó đi qua các kinh mạch, mỗi vòng di chuyển, nguyên lực sẽ loại bỏ một phần tạp chất, cứ như vậy đến khi chỉ còn lại nguyên lực tinh thuần nhất. Tu luyện giả sẽ ngưng đọng nguyên lực tinh khiết đó vào đan điền, sử dụng nó để tăng cường thể chất, sử dụng võ kỹ và quan trọng nhất chính là đột phá cảnh giới.

Nguyên lực chính là bản nguyên của thế giới này, là cơ sở hình thành vạn vật, là chất dẫn trong toàn bộ các ngành công nghiệp. Đúng vậy, chính là công nghiệp, Thanh Khư thế giới là vậy, một thế giới tiên hiệp mang hơi thở của văn minh đô thị.

Văn minh phát triển dựa trên nguyên lực, nguyên lực chính là năng lượng chủ chốt để vận hành và phát triển đô thị và các quốc gia. Không chỉ vận hành máy móc hay các trận pháp, con người có thể hấp thụ nguyên lực, tích trữ và sử dụng như một nguồn năng lượng dự phòng. Nguyên lực càng tinh thuần, năng lượng đó càng mạnh, càng là cơ sở để đột phá cảnh giới cao hơn, mạnh hơn nữa.

Đấy chính là thường thức của thế giới, những điều này Lý Uyển Như đã nắm chắc vào tận linh hồn, cô không thể quên được tầm quan trọng của nguyên lực cho dù kỹ ức cũ đã vỡ thành vạn mảnh.

Lý Uyển Như tiếp tục vận hành Hoan Du Thánh Điển, nhưng không như các công pháp khác chỉ hấp thụ nguyên lực và tiến hành bài trừ tạp chất. Hoan Du Thánh Điển tựa như một lỗ đen tham lam, chẳng ngần ngại hấp thu cả những “bãi” tinh dịch nhớp nháp ngoài da và cả trong âm đạo Lý Uyển Như. Đồng thời dược tính kích dục từ Lạc Ái dược đầy trong máu, nội tạng của cô cũng bị công pháp này thôn phệ không sót chút nào.

Lý Uyển Như chưa từng tu luyện Hoan Du Thánh Điển nhưng qua mô tả của những người thử luyện qua nó, cô hiểu rõ tốc độ của mình dường như có chút nhanh so với người khác. Hiện tại, trong thân xác này, Lý Uyển Như chỉ là một người bình thường mới tiếp xúc vào lĩnh vực tu luyện, để vận hành một chu thiên ít nhất cũng phải một canh giờ.

Trong quá trình vận chuyển phải toàn tâm toàn ý quan sát, chỉ một sơ suất nhỏ thôi cũng khiến công sức đổ sông đổ bể. Nếu nhẹ thì nguyên lự thất thoát ra ngoài, phí công phí sức vận chuyển lại, nặng thậm chí có thể bạo ngược, gây tổn thương nghiêm trọng với nội tạng và cơ thể.

Lý Uyển Như nghiễm nhiên hiểu rõ điều đó, nhưng công pháp vận chuyển dường như hơi nhanh so với suy nghĩ của cô, chỉ mất chưa đầy hai mươi phút đã hoàn thành một chu thiên. Đây thực sự là tốc độ quá nhanh đối với người mới.

Lý Uyển Như lặng nhìn sợi nguyên lực mang theo năng lượng thế giới, và năng lượng của tinh dịch bám dính trên người mình mà lòng đầy nghi hoặc, không rõ rằng với tốc độ tu luyện nhanh như vậy thì có thực sự gây hại cho cơ thể hay không.

Sợi nguyên lực mỏng nhưng cho cảm giác rất chắc chắn và tràn đầy sức mạnh.

Mặc dù tốc độ chuyển hóa rất nhanh nhưng Lý Uyển Như lại không thể vui mừng được, bởi cơ thể này không có đan điền. Một cảm xúc có chút bất lực dâng lên trong lòng nhưng cô lập tức nén lại.

Đan điền là nơi chứa đựng nguyên khí của cơ thể nhưng không phải ai cũng có. Bẩm sinh chỉ có chưa đầy một phần trăm người sở hữu đan điền. Đây cũng chính là điều kiện tiên quyết để bước đi xa hơn trên con đường tu hành.

Không thể hấp thụ được sợi nguyên lực kia, Lý Uyển Như đành vận chuyển nó đến ngón tay và tính đào thải nó qua ngón tay của mình. Nguyên lực mà để trôi nổi trong cơ thể là quá nguy hiểm, đối với một cơ thể yếu ớt của kỹ nữ thì lại càng nhiều mối lo.

Dẫu sao mục đích ban đầu chỉ là khống chế dược lực của Lạc Ái Dược, mà kết quả ấy thì cô đã đạt được. Việc công ngưng tụ bị phá cũng chẳng khiến cô tiếc nuối bao nhiêu. Lý Uyển Như vốn là người như thế, đi được một bước là yên lòng một bước, không tham không cầu, lấy ổn định làm gốc. Có lẽ cũng chính nhờ tính khí đó mà cô từng bước vững vàng đi lên, trở thành Thánh cảnh trẻ nhất trong lịch sử.

Nhưng khi sợi nguyên lực kia lướt qua cái bớt hình trái tim trên mu bàn tay trắng như tuyết của Lý Uyển Như, chiếc bớt đột ngột phát sáng, tỏa ra một luồng quang hồng dịu nhẹ. Ánh sáng ấy không rực rỡ, nhưng ẩn chứa một cảm giác kỳ bí khó nói thành lời.

Lý Uyển Như chấn động trong lòng. Chiếc bớt ấy, từ khi sinh ra đã có, là dấu hiệu đặc thù của tộc mẫu thân cô, qua bao đời vẫn như vậy, trầm mặc, không hề phản ứng với bất kỳ công pháp hay linh lực nào. Cứ ngỡ chỉ là một vết bớt bình thường, lặng lẽ nhìn chủ nhân của nó sinh ra và chết đi. Vậy mà giờ đây lại chủ động hấp thu nguyên lực, hành vi như thể bản thân nó có ý thức.

Sau khi hấp thu trọn vẹn sợi nguyên lực, chiếc bớt tách khỏi da thịt cô. Cơn đau nhói xộc thẳng vào tận thần hồn, nhưng trong cái đau ấy lại có một thứ cảm giác khoan khoái khó hiểu, như thể có một thứ gì đó bị trút bỏ khỏi thân thể đã đeo bám cô từ rất lâu rồi.

“Tại sao lại thấy thoải mái chứ…” Lý Uyển Như lẩm bẩm, ánh mắt lộ vẻ mê mang. “Chẳng lẽ đây là một loại nguyền chú? Khi nó tách ra, ta lại thấy nhẹ nhõm đến thế? Không đúng… nguyên chủ vốn không có cái bớt này, mà khi ta trùng sinh mới có. Rốt cuộc, nó là thứ gì?”

Với tri thức tích lũy suốt trăm năm trên cảnh giới Thánh giả, cô vẫn không thể lý giải nổi dị tượng đang xảy ra ngay trên chính thân thể mình. Thôi thì… đổ cho việc mất trí sau khi sống lại, ít ra cũng giữ được chút tự trọng, không phải thừa nhận bản thân kém hiểu biết.

Chiếc bớt sau khi tách rời khỏi tay Lý Uyển Như, nó lập tức biến đổi, từ một hình trái tim màu hồng nhạt đơn thuần, giờ đây nó xuất hiện thêm các chú văn chằng chịt, dày đặc và tinh vi như khắc từ huyết mạch của thiên địa mà cô chẳng thể hiểu nổi. Cô hoàn toàn không đọc được, nhưng mơ hồ cảm nhận được tri thức xa lạ đang dao động trong đó một tri thức vượt khỏi phạm trù những gì cô từng biết.

Nháy mắt, chiếc bớt nhập lại vào bàn tay của Lý Uyển Như nhưng lúc này cô lại không hề cảm thấy đau đớn chút nào, cảm giác thoải mái đến lạ làm cô không tự chủ rên nhẹ.

Một ánh sáng yếu ớt lóe lên, chiếc bớt thay vì xuất hiện ở mu bàn tay như trước thì giờ đây nó lại xuất hiện ở vị trí không ai ngờ tới.

Đó là ở mu. Đúng vậy ở mu lồn chứ đéo phải mu bàn tay. Nơi đây chính là phía trên vị trí tử cung của cô, nơi thầm kín nhất, nơi từng bị vùi dập không thương tiếc sau những ngày tháng tiếp khách dày đặc.

Các chú văn lan rộng từ vị trí mới ấy, như hòa vào da thịt, kết nối thẳng với kinh mạch và thay đổi cơ thể cô từ tận gốc rễ.

Cảm giác đau đớn không còn, thay vào đó là một sự hồi phục chậm rãi nhưng rõ rệt. Dòng nguyên lực tinh thuần từ chiếc bớt thấm qua lớp da mỏng, luồn sâu vào trong bụng dưới, nhập vào tử cung cô như một dòng suối lặng lẽ mà cường đại. Lý Uyển Như không kìm được mà khẽ rên lên, không phải vì khoái cảm mà là vì cảm giác kỳ lạ giữa hồi phục và tái sinh đang hòa làm một.

Lúc này, Lý Uyển Như đã vô cùng sửng sốt, cô nhận ra mình là người đầu tiên tu luyện thành công Hoan Du Thánh Điển, và cũng là người đầu tiên chứng kiến sự thay đổi kỳ lạ của chiếc bớt truyền đời. Nhưng đồng thời cô cũng nhận thấy một điều nằm trong tri thức của cô.

Chiếc bớt bây giờ giống như một hình xăm vậy, xuất hiện ở hạ thân của Lý Uyển Như, mang theo tia nguyên lực lắng đọng, truyền tia nguyên lực đó thông qua chú văn, đi qua làn da mềm mại mà tiến nhập vào tử cung của cô.

Lý Uyển Như nhận ra rằng, đây là bí pháp của một môn phái cổ đại, môn phái bí ẩn đã bị hủy diệt từ lâu, mất hết các dấu tích trên dòng sông thời gian. Môn bí pháp ngưng tụ hai đan điền, một môn bí pháp có thể biến tử cung một “đan điền” dị chủng có thể hấp thụ năng lượng từ tinh dịch.

Danh sách chương (130 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130