Gia đình nhà cô Lan

Phần 1
Phần 1

Vào buổi sáng, Lan nhàn nhã thức dậy, mở đôi mắt buồn ngủ và thấy rằng đã sáu giờ ba mươi. Xong cô sang phòng con trai, với đôi tay mảnh khảnh, cô nhẹ nhàng đẩy đứa con trai đang ngủ ngon lành giường dậy và nói:

– Dũng ơi mau dậy đi, con sắp muộn học rồi.

Lúc này Dũng đang trong trạng thái ngái ngủ, mở mắt 1 cách khó khăn đáp.

– Dạ, sao vậy mẹ!

Lan nhẹ nhàng nói.

– Dậy đi học không muộn, mà cầm lấy 500 nghìn mua gì ăn cả ngày. Bố đi trực, nay cơ quan mẹ tổ chức tiệc nên tối mới về. Tự lo ăn uống đó ông tướng!

Trong lúc Lan đang dặn dò mọi việc thì Dũng tỉnh giấc từ lúc nào không biết. Hắn cứ nhìn chằm chằm về phía Lan một cách quái dị. Vì lúc này Lan đang mặc chiếc đầm ngủ 2 dây, tất nhiên cũng không mặc áo ngực. Đôi gò bồng đào của nàng vừa trắng vừa to, nó còn lắc lư theo từng bước di chuyển của nàng. Làm cho cu cậu không rời mắt ra khỏi nó được. Tuy vậy Lan lại không để ý đến cặp mắt đang chằm chằm vào cặp đào của mình, thấy con trai không trả lời nàng hỏi lại.

– Dũng! Có nghe mẹ nói gì chưa!

Sau câu nói có chút to tiếng của mẹ, Dũng đã bừng tỉnh thoát ra khỏi tiên cảnh đáp lại.

– Con biết rồi ạ.

Lan quay người bước đi và nói vọng lại.

– Vậy dậy đi ông tướng, gần 7 giờ rồi.

Lúc này lại 1 thứ khiến hắn không rời khỏi giường được, mà chăm chú nhìn theo từng bước đi của Lan khi ra phòng. Đó là đôi chân dài và trắng không kém gì cặp đào tiên vừa rồi, đang bước đi với đôi chân trần và chiếc đầm đã che hết luôn chiếc quần con mà nàng đang mặc. Khiến cho nàng như không mặc quần. Khi nàng bước ra khỏi phòng biến mất hoàn toàn trong tầm nhìn của hắn, hắn mới tỉnh giấc mộng. Hắn vội vàng đứng dậy mặc quần áo, lấy cặp, cất tiền rồi xuống nhà đi học. Trong lúc đang đi giầy hắn vẫn không quên nói to.

– Con đi học đây, chào mẹ!

Còn Lan thì vẫn còn đang trang điểm, vì hôm nay có tiệc ở đài nên nàng chăm chú chỉnh chu hơn thường ngày. Đến việc hôm nay mặc gì cho đẹp, cũng khiến nàng lựa đi lựa lại rất nhiều lần, gần như xới tung cả tủ đồ ra.

← Chương trước Chương sau →