Thời gian cứ trôi qua không biết đã mấy giờ rồi, căn phòng lờ nhờ bóng tối, cô Chi tỉnh giấc và nhận ra đang trần truồng trên giường. Cô nghe tiếng thở đều đều gần bên. Nghiêng người nhìn ngược lại…
“Hả? Ai đây? ”
Tuấn cũng nằm ngủ say, trên người chẳng có lấy một mảnh vải che thân. Nhìn con cu nó nằm nghẻo đầu sang bên, đen sì với phần gốc đầy lông. Bất giác cô Chi đưa tay xuống rờ mu mình, hơi ê ê và ướt đầy nước trong khe. Dưới mông cô, chiếc khăn bông được lót cũng thấm ướt, thứ chất sền sệt còn đọng lại trên đó, làm cô thoáng thấy cảm giác khó tả vô cùng. tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn:
Nằm gối đầu lên ngực trần của Hoàng, cô Thu thầm mong thời gian cứ mãi dừng lại như thế này, để cô và nó được mãi bên cạnh nhau. Thai nhi khẽ đạp trong bụng, cô nằm ngửa lên đưa tay áp lên bụng, như một lời động viên đứa bé “mẹ đây con yêu, ba cũng đang ở đây nữa nhé”. Nhìn qua cô thấy nó hai mắt nhìn hướng thẳng lên trần phòng, cô dụi nhẹ đầu mình vào phần vai sát cổ nó rồi nhẹ thỏ thẻ.
– Ông xã ơi!
– Anh nghe đây.
– Ông xã, con đang nghe… vợ chồng mình nói chuyện đó anh.
– Ồ!
Hoàng đưa tay tìm đặt lên bụng cô, rõ ràng nó cũng thấy cái thai trong bụng cô Thu đang mấp máy. Nó mừng reo lên.
– Nó mừng ba nó nè bà xã ơi.
– Dạ!
Bên ngoài trời đang mưa, mưa rất lớn, gió thổi mạnh vù vù. Còn trong căn phòng này, sự ấm cúng lan tỏa khắp nơi, trên đôi mắt vẻ mặt của cặp đôi đang yêu nhau nồng nàn say đắm, mặc kệ ngày mai mọi điều khó khăn đang chờ đợi. Họ đang tình yêu mình lung linh đẹp tuyệt trần, con đường họ đi tựa như trải thảm hồng dưới bầu trời xanh trong với ánh nắng vàng ấm áp.
– Mai mẹ được về nhà hả ông xã?
– Ừ mai mẹ về nhà rồi em.
Tính ra từ hồi mẹ Hoàng hồi tỉnh sau lần ngất xỉu tại nhà và được đưa ngay vào bệnh viện, cô Thu có đến thăm một lần khi đó mẹ nó đang ngủ ngon giấc. Có mặt cả nó và ba nó ở đó, cô không dám thổ lộ gì nhiều. Nhưng nhìn thấy tình cảnh như vậy, cô buồn lắm. Và bất chợt lóe lên trong suy nghĩ của cô một ý tưởng táo bạo…
Trở về nhà sau 4 ngày nằm bệnh viện, thực ra vì đây là bệnh viện quốc tế nên chế độ chăm sóc và phục vụ bệnh nhân cực kỳ tốt. Chứ nếu các bệnh viện của nhà nước thì chắc cùng lắm nằm một ngày rồi được cho về ngay thôi.
Sau khi đưa mẹ về nhà, cả Hoàng cùng ba nó cũng rời nhà đi làm. Mẹ nó cũng khỏe khoắn ngồi trò chuyện cùng cô giúp việc. Căn nhà hôm nay cũng vui hơn những ngày qua, khi bà chủ nằm viện, ông chủ cũng lăn xăn chạy tới chạy lui. Cô giúp việc thui thủi trong nhà vắng lặng và buồn tẻ. Bây giờ mọi việc không hay đã trôi qua, cô giúp việc chuẩn bị sẵn buổi tối thịnh soạn để ăn mừng cả nhà lại đoàn viên quây quần bên nhau.
Mẹ Hoàng lên phòng lấy điện thoại và thuốc uống. Bà nghe có tiếng chuông cửa nhưng bận việc nên bà không nhìn vào màn hình camera cửa ra vào có đặt trong phòng mình. Mẹ Hoàng từ trên cầu thang đi xuống, tay cầm điện thoại suýt tuột rơi, còn bà chợt cau mày tỏ vẻ khó chịu vô cùng khi nhìn thấy vị khách ngồi sofa cũng vừa ngước mắt nhìn lên…