Cô giáo môn văn 2

Phần 97
Phần 97

8h30 tối…

Đám ông Khải lé lục tục kéo nhau ra khỏi nhà, trên tay đủ các thứ đồ lỉnh khỉnh nhưng rồi nhìn lên bầu trời vần vũ mây đen che mờ ánh trăng như muốn báo trước điềm không tốt, gió thổi lồng lộng trên đường từng cơn, từng cơn lạnh buốt. Ông Khải lé khuôn mặt căng thẳng quay lại nói với đồng bọn:

– Mau vào tìm cái áo mưa, nhanh..!!


– Hợp nhất… hợp nhất… hợp nhất..!!

Đó là cái câu mà đám người cuồng loạn ở phía dưới đang lầm rầm khấn nguyện. Dương Huyền giờ đây đã có thể ngẩng đầu lên nhìn về phía trước, nàng không khỏi đỏ mặt xấu hổ khi mà phía trước nàng là một đám đàn ông đông đảo, đôi mắt người nào cũng đang nhìn chòng chọc vào cái cơ thể tuyệt trần của nàng.

Bỗng Dương Huyền nhìn thấy, đám người phía dưới có người để ánh sáng khẽ chiếu lên khuôn mặt.

– “Trời ơi, là ông Nam giáo viên dạy hóa đây mà” – Dương Huyền thầm kêu…

Cái phản ứng đầu tiên của con người khi gặp nguy hiểm không thể tự cứu mình được đó là cầu cứu sự giúp đỡ, bất kể người đó là ai, kể cả kẻ thù của mình đi chăng nữa. Ở đây, bỗng nhiên Dương Huyền trông thấy người quen, theo phản xạ nàng gào lên nhờ sự giúp đỡ:

– Cứu, cứu tôi với. Thầy Nam… cứu tôi… với… huhuhuhuh…

Nàng cũng bất ngờ vì mình cũng đã mở miệng ra nói được rồi, chứ không còn ú ớ như lúc trước nữa. Đang khấp khởi có hi vọng thì cái giọng mỉa mai ở bên tai nàng lại vang lên:

– Hehehe… bọn chúng nó không nghe thấy gì đâu…

Dương Huyền tuyệt vọng, nàng quay sang, đôi mắt xinh đẹp đã nhòa lệ nhìn vào khuôn mặt giống y hệt chư của mình ở trong gương mà run run nói:

– Cô… cô đã làm gì họ… mà… mà… cô là ai mới được chứ… tại sao lại như thế này huhuhuhu???

Cô gái kỳ lạ kia tiến tới sát gần Dương Huyền hơn, bàn tay cô nàng vuốt ve lên cái bụng thọn trơn nhẵn của Dương Huyền một cách mơn trớn, đầy khiêu khích. Khuôn mặt xinh đẹp quen thuộc kia ghé sát xuống mặt của Dương Huyền mà thì thào nói:

– Ta là ai hả? Cô không nhìn thấy sao?

Nói rồi cô ta thè cái lưỡi ướt át đỏ hồng của mình mà liếm lên khuôn mặt của Dương Huyền một cách thèm muốn hết sức. Bàn tay đang nghịch ngợm trên bụng Dương Huyền giờ đây đã luồn lên vú của nàng, nó xoa nắn rồi vân vê đầu vú của Dương Huyền làm nàng khó chịu vô cùng. Đang cố gắng co người lại vì khó chịu thì cô gái kỳ lạ kia ghé sát tai Dương Huyền mà gằn từng câu một:

– Ta… là… Dương Huyền… không phải sao???

– KHÔNG, KHÔNG PHẢI… cô không phải là tôi – Dương Huyền gào lên…

– Ồ, không phải cô em đang nhìn thấy ta hay sao? Ta là Dương Huyền, cô giáo Dương Huyền xinh đẹp mà.

– KHÔNGGG!!.. Huhuhuhu… Tất cả… tất cả chuyện này… là như thế nào? Sao cô lại bắt tôi vào đây huhuhuhuh…

– Uhhmm, sẽ sớm thôi chúng ta trở thành duy nhất vì thế, nói chuyện với cô em một chút cũng được…

Tiếp theo cô ta thì thầm vào tai Dương Huyền câu gì đó làm nàng hoảng hốt tột độ:

– Không, không được làm thế… không được… làm ơn… đừng… đừng… Huhuhuhu anh ơi, cứu em… huhuhhu Dũng ơi, cứu mẹ… huhuhu…

– Hhahahaahhaahh…

Tiếng cười khoái trá mang đầy dâm đãng mà chúng ta có thể nhận thấy rằng không thể phù hợp với một người xinh đẹp dịu dàng như Dương Huyền lại được lộ ra trên bộ mặt ấy.

– Cô em không biết sao, đám đàn ông ở phía dưới kia, tất cả đều yêu thích và tôn sùng cô em. Ồ, gọi là gì nhỉ? À… là Nữ thần xinh đẹp Dương huyền của bọn họ… hahahah… Một lợi thế quá lớn với cô em, vậy sao không lợi dụng bọn họ nhỉ?

– … Uhmm, ta cũng thật may mắn… chuyện đó lại quá phù hợp với ta, làm thỏa mãn bọn họ, bù lại bọn chúng bán linh hồn cho ta… hihihii… đã thế, suốt ngày đắm chìm trong dục vọng và hoan lạc chẳng thích hay saooo???

Nói rồi cô gái kỳ lạ đó lại bắt đầu nghịch ngợm lên thân thể kiều diễm của Dương Huyền. Cô ta mơn trớn ngay phía trên bụng dưới của nàng, vị trí của tử cung, khoái trá nói:

– Uhm, kích thích như thế này có lẽ sẽ sớm rụng trứng hơn phải không nhỉ?? Fu fu fu… Ồ, chuyện gì thế này, chưa gì đã ướt nhẹp thế này rồi sao? Hihihihi…

– Không… không phải – Dương Huyền thổn thức, nước mắt rơi lã chã, bất lực vì không thể làm gì được.

– Hahahahaah… không phải ngại ngùng đâu người đẹp ạ, chút nữa ta sẽ cho cô em được hưởng khoái lạc nhất trên đời này… sướng tới mức cô em còn chẳng muốn nghĩ gì khác đâu… uhmm… tình dục là một thứ thật kỳ diệu…

– Không… đừng… đừng… huuhhuhu…

Dương Huyền giả kia không quan tâm tới cảm xúc của nàng, cô ta đang nhìn lên đồng hồ đếm giờ rồi mỉm cười quay xuống nói:

– 12H đêm nay, sẽ bắt đầu cái đêm khoái lạc nhất trong đời của cô em đấy, thích nhé. Trước đó, ta chơi một chút nhỉ?? Hahahaahaha…

Điệu cười ma mị, khoái trá của Dương Huyền giả vang lên trong căn phòng đậm đặc mùi hương lạ cùng không gian đầy tiếng khấn nguyện rì rầm:

– Hợp nhất… Hợp nhất… Hợp nhất…

Tiếp theo, Dương Huyền thấy có một thứ gì đó nhầy nhẩy chảy lên người mình. Nàng hoảng hồn khi phát hiện ra, cô gái kia đang cầm cái bình thủy tinh đựng đầy tinh trùng lúc nãy, và cô ta đang chầm chậm đổ nó lên thân thể trần truồng của mình…

– Ọc… ọc… ọc… tạch tạch…

Đám tinh trùng trắng đục, đặc quánh và tanh hôi đó đang từ từ chảy xuống bụng của nàng, nó lan dần ra khắp người Dương Huyền. Nàng rùng mình kinh hãi hét lên:

– Không… đừng… đừng làm như thế… hhuhuhuhu… làm ơn…

Cô gái kia vẫn im lặng mỉm cười, bàn tay chụm lại hứng từng đám tinh trùng rớt xuống người Dương Huyền, không những thế, nàng còn bôi nó ra khắp cái thân thể trắng muốt hoàn mỹ của Dương Huyền. Bàn tay cô ta di khắp cơ thể của Dương Huyền, đám tinh trùng đặc quánh bốc mùi tanh tưởi làm Dương Huyền khóc òa lên vì bất lực và kinh tởm… Không những thế, bàn tay đó đang có xu hướng lần mò xuống bộ phần nhạy cảm của Dương Huyền. Gờ mu bóng nhẫy trắng phau và mập mạp của nàng đang bị từng đám tinh trùng xả xuống, chẳng mấy chốc mà có một đám đã chảy len xuống khe âm hộ của nàng:

– Không… đừng… trời ơi… Không… đừng làm thế… làm ơn đi… Tha cho tôi… huuhuhu đừng làm thế… thứ đó… huhuhu… chảy vào đó… Sẽ có thai mất… huhuhuh…

Thấy Dương Huyền la khóc ghê quá, cô gái kia bỗng làm như vẻ thông cảm rồi giả vờ giật mình hốt hoảng nói:

– Ý chà… đúng rồi, không được… không được nhỉ?

Nhưng mồm nói như thế nhưng bàn tay cô ta thọc vào trong bình, nắm ra một đống tinh trùng đang chảy tong tỏng ra khỏi các kẽ ngón tay, rồi bất ngờ… trét thẳng vào âm hộ của Dương Huyền. Các ngón tay trét nhoe nhoét cái đám dịch trắng đó bôi khắp xung quanh háng của Dương Huyền, làm cho nàng bây giờ có bộ dáng dâm dục hơn bao giờ hết. Còn Dương Huyền, nàng ức quá như muốn ngất đi, đám tinh trùng đó đang bám ngay phía bên ngoài âm đạo của nàng, chỉ cần một chút lọt vào trong thôi thì… thì… nàng sẽ có thể có thai mất… Khốn khiếp thay…

Lúc này, Dương Huyền giả bỗng lên giọng trấn an:

– Ồ, cô em sợ à… hihihih… tưởng cô giáo dâm đãng của chúng ta phải thích lắm chứ nhỉ? Fu fu fu… Thôi nào, đừng làm bộ mặt như thế… mình sợ lắm… ahihihi. Uhm… thôi thôi, được rồi, không đùa nữa…

Nói rồi cô ta dừng hành động nghịch ngợm đám tinh trùng đang bám vào trước cửa mình của Dương Huyền lại và nói:

– Heheheh yên tâm đi, vẫn an toàn… Ta chỉ cho phép những “con” khỏe mạnh, sung sức, tràn đầy tinh yêu mới được phép vào bên trong nàng thôi hahahahah…

Tuyệt vọng… Tuyệt vọng, Dương Huyền đã bắt đầu cảm giác thấy cái lạnh lẽo đang lên lỏi dần trong cơ thể. Nàng sắp sửa bị cưỡng hiếp, sắp sửa bị cái đám đàn ông đã mất đi linh hồn ở phía dưới kia thay nhau làm tình với mình… Không được, không thể được, như thế thà chết còn hơn… Dũng ơi… mẹ xin lỗi… mẹ xin lỗi…

Trong thời điểm tuyệt vọng và hoang mang ấy, Dương Huyền đã có ý định. Trước 12h đêm nay, nàng sẽ cắn lưỡi tự tử trước khi thân thể của mình bị vấy bẩn.

Danh sách chương (154 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154