Chinh phục gái đẹp - Chương 7 - Dịch giả Meode

Phần 49
Phần 49

– Ái Quốc… hiện tại tình huống Hồ Châu phát triển thế nào rồi, tôi tuy chưa có xuống thành phố xem tình hình, nhưng trước muốn nghe một chút ý kiến của chủ quản địa phương như thế nào.

Lương Văn Tường không có nói quanh co, vừa mới mở miệng liền đề cập đến tình hình phát triển kinh tế…

– Chủ tịch… tôi hôm nay đến đây chính là hồi báo về tình huống sự thật của Hồ Châu, đồng thời cũng muốn mời chủ tịch sắp xếp thời gian xuống Hồ Châu thị sát để chỉ đạo cho chúng tôi những vấn đề cần phải làm, đây là tâm nguyện của cán bộ toàn thành phố a.

Thạch Ái Quốc tuy thấy được lời nói này có chút không thực tế, nhưng bây giờ là hạ cấp đang hướng thượng cấp báo cáo công tác, có mấy ai mà nói chuyện thực tế chứ.

– Thị sát thì có thể, cho dù là ông không nói, khi nào có thời gian tôi sẽ xuống Hồ Châu một chuyến, nhưng hiện tôi cũng nghe được tin tức liên quan tới Hồ Châu, tin tốt thì không có nhiều lắm… Ái Quốc những chuyện này ông cần phải để ý tới mới được…

– Chủ tịch… tôi biết, bởi vì năm trước đã Hồ Châu bị lũ lụt, cho nên việc kêu gọi đầu tư gặp không ít phiền toái, nhưng chúng tôi sẽ không vì những chuyện phiền toái mà gục ngã, chúng tôi cũng đã phái tổ công tác đến phía nam địa khu vùng duyên hải tiến hành kêu gọi đầu tư, chắc cũng không lâu lắm sẽ có hiệu quả.

Thạch Ái Quốc nói lời này rõ ràng chưa đủ, Sở Hạc Hiên gọi trở về báo tình hình đúng là rất khó khăn.

– Kêu gọi đầu tư là một phương diện, chủ yếu là cổ vũ khích lệ các công ty dân doanh của địa phương phát triển kinh tế nhanh hơn, tuy rằng kêu gọi đầu tư cũng đúng, nhưng nếu như không các công ty, xí nghiệp của địa phương chúng ta không thể phát triển, như vậy thì nguồn lực lao động của chúng ta bị người địa phương bên ngoài thu hút hết rồi, tự chúng ta không thu được lợi ích gì, ông nói thử xem có phải vậy không?

Lương Văn Tường hỏi.

– Chủ tịch nói rất đúng, điểm này xác thực là tôi chưa có cân nhắc đến, đúng vậy, dựa vào người không bằng dựa vào mình, nếu như tự chúng ta tự phát triển, thì chỉ có các nghiệp công ty bản địa…

– Kêu gọi đầu tư không thể không làm, mấu chốt là công ty xí nghiệp nào đến đầu tư, hiện tại vùng khai phát đang phát triển của vùng duyên hải đã vào thời kỳ bão hòa, có rất nhiều sản nghiệp tại bản địa dư thừa, nhưng đa số đều là thuộc về các công ty xí nghiệp có mức ô nhiễm cao, điểm này lúc kêu gọi đầu tư thì nhất định phải chú ý đến.

– Chủ tịch yên tâm đi, chúng tôi nhất định sẽ làm nghiêm về chất lượng, đối với một các xí nghiệp như vậy, sẽ không để cho bọn họ tiến vào Hồ Châu đâu, Hồ Châu có nhiều sông hồ, là một nơi có nhiều phong cảnh xinh đẹp, tuyệt sẽ không vì phát triển kinh tế nhất thời mà làm thiệt hại cho con cháu đời sau.

Thạch Ái Quốc nói âm vang hữu lực.

– Ông nói những lời này, làm tôi cũng an tâm.

Lương Văn Tường gật đầu nói.

– Vậy lúc nào thì chủ tịch có thể tới Hồ Châu xem một chút tình huống phát triển vậy?

Thạch Ái Quốc thấy Lương Văn Tường tâm tình không tệ, thừa cơ liền nói.

– Ừ, về chuyện này thì bây giờ vẫn chưa xác định, như vậy đi, Hồng Trình, cậu nhớ ghi nhận lại, Hồ Châu nghe nói là do trăm hồ tạo thành, có dịp chúng ta sẽ đi đến nơi đó xem tình huống phát triển ra sao.

Lương Văn Tường rất mau mắn nói ra.

Lần này, trong lòng của Thạch Ái Quốc triệt để thả lỏng xuống, hiện tại là khách quý đã mời được, phần còn lại chỉ là trong mâm còn chưa có thức ăn ngon mà thôi, đây cũng là một câu đố khó cho Thạch Ái Quốc.

Cùng lúc đó, cuộc đối thoại của Đinh Nhị Cẩu cùng anh em Lương Khả Ý cũng đang tiến hành, chỉ có điều sự quan tâm đến từ việc khác.

– Trường Sinh, tôi nghe nói La Đông Thu cùng Tưởng Hải Dương đang ở tại Hồ Châu làm bất động sản, có chuyện này hay không vậy?

Lương Khả Tâm tự nhiên hỏi, làm cho Đinh Nhị Cẩu có chút không phản ứng kịp hắn muốn hỏi vấn đề gì.

– Chuyện này tôi cũng không rõ lắm…

Đinh Nhị Cẩu mặc dù biết Tưởng Hải Dương cùng La Đông Thu đối với mảnh đất xí nghiệp may kia thèm nhỏ nước dãi, nhưng chân chính tiến độ tiến hành tới mức độ nào, hắn quả thật đúng là không biết, việc này nếu Thạch Ái Quốc không gật đầu mà nói, đoán chừng hai tên quan nhị đại này cũng không có cơ hội, vì thế cho nên bọn chúng đã thu phục được Thiệu Nhất Chu với tư cách làm kẻ nội ứng.

– Cậu thật sự không biết?

Lương Khả Tâm biểu thị hoài nghi.

– Thật sự không biết, bất quá chuyện này nếu như mà có thật, cũng sẽ không có mấy người biết rõ, Lương thiếu tại sao lại biết chuyện này?

Đinh Nhị Cẩu hỏi.

– Trường Sinh, tôi muốn cùng với cậu trao đổi như là bằng hữu với nhau, cái gì mà gọi Lương thiếu, lối xưng hô này nghe thấy buồn nôn quá, cứ xem như là huynh đệ, sau này đừng có gọi tôi như vậy nữa, tôi nghe liền muốn nổi da gà.

Lương Khả Tâm rất thành khẩn nói ra.

Lương Khả Ý nhìn anh của mình liếc nhìn, nghĩ thầm, đây là chuyện gì vậy trời, mới đây khi nghe người ta gọi là Lương thiếu thì còn rất đắc ý, hiện tại lại thay đổi sắc mặt, càng khiến cho Lương Khả Ý đối với anh của mình càng thêm khinh bỉ xem thường.

Đinh Nhị Cẩu cũng không tiện nói ra ý của mình, cho nên cười ha ha, biểu thị như là đã biết, nhưng Lương Khả Tâm hiển nhiên không muốn cứ vậy để cho hắn đi, vì vậy còn nói thêm:

– Trường Sinh, cậu là thổ địa của Hồ Châu, tôi muốn quăng ít tiền để làm kinh doanh, cũng không thể cứ ở nhà để cha nuôi, cậu thấy nơi đó có cái gì thích hợp để đầu tư hay không?

– Đầu tư… có khu đang phát triển đấy, nhưng không biết Lương thiếu muốn đầu tư cái gì?

Đinh Nhị Cẩu hỏi, tuy rất xem thường Lương Khả Tâm, nhưng cơ bản về là lễ nghi thì Đinh Nhị Cẩu vẫn phải hiểu đấy, Đinh Nhị Cẩu cũng không muốn đắc tội với Lương Khả Tâm, bởi vì hắn biết rõ, con người như Lương Khả Tâm, có thể chẳng làm được việc gì, nhưng nếu muốn làm chuyện xấu, thì rất có thể khiến cho người khó lòng phòng bị…

– Bất động sản… thế nào, tình hình bất động sản đang nóng, nếu làm đầu tư kinh doanh địa ốc, khẳng định kiếm được nhiều tiền.

– Lương thiếu cũng muốn làm bất động sản?

Đinh Nhị Cẩu kinh ngạc hỏi, chẳng lẽ Lương Khả Tâm cũng xem trọng đến mảnh đất xí nghiệp may của Hồ Châu kia, nếu là như vậy, thì náo nhiệt nhiều a.

– Bất động sản… cũng không phải chỉ có một mảnh đất đó, hơn nữa tôi nghe nói mảnh đất đó rất phiền toái, có chuyện này hay không vậy?

– Chính xác là như thế này, phía sau mảnh đất kia mâu thuẫn không phải là mới xuất hiện mà đã có từ lâu đời rồi, đây là mảnh đất mặc dù là gần trung tâm chợ, nhưng đến giờ vẫn còn hoang vu cũng vì lý do đó, trong vấn đề này liên quan đến một chút ít lịch sử để lại, cho nên vẫn không có ai dám đụng vào cái mảnh đất phiền toái này.

Đinh Nhị Cẩu giải thích, hắn thật sự là không muốn Lương Khả tâm cũng tham dự tranh đoạt vào mảnh đất này, như vậy thì Thạch Ái Quốc lại càng thêm thế khó xử, đắc tội ai cũng không phải là kết quả sáng suốt, một mặt khác, điều này cũng làm cho Đinh Nhị Cẩu ý thức được, nếu như mảnh đất kia không nhanh chóng xử lý rốt ráo sạch sẽ, chỉ sợ sau lại còn phiền toái thêm nữa…

– A… em không nghe lầm chứ, anh muốn làm bất động sản? Trước giờ anh có bao giờ làm qua bất động sản chứ?

Lương Khả Ý thấy anh của mình rõ ràng không đáng tin cậy trong việc kinh doanh này, cũng có chút nổi giận, bất động sản… cái loại sinh ý này không thể so với một cái tổ chó nhỏ, mà đó là một loạt công trình, mà nàng thì biết rõ sự tính toán trời ơi của Lương Khả Tâm, cho nên thật sự là bó tay rồi.

– Không có làm qua cũng không thể thử xem a, em có thấy giá nhà xem mỗi ngày mỗi lên giá, nếu khai phát một ít bất động sản, làm gì mà không kiếm được lợi nhuận ah.

Lương Khả Tâm thấy em gái trước mặt Đinh Nhị Cẩu nói rõ chỗ yếu thì rất bất mãn, trừng mắt liếc nàng một cái.

– Ưm… về chuyện này, tôi có thể suy tính, nhưng phải chờ sau khi tôi trở về, mới có thể trả lời cho Lương thiếu câu thuyết phục.

– Trường Sinh… cậu đừng có gọi tôi là Lương thiếu nữa đấy, tôi rất khó chịu, chúng ta là bằng hữu, là anh em…

Lương Khả Tâm nói ra lời này, thiếu chút nữa Đinh Nhị Cẩu thấy nản đến mức phát nôn ra…

– Vậy được rồi, nếu không còn chuyện khác, tôi đi xuống dưới trước nhé.

Đinh Nhị Cẩu thật sự cũng không muốn ở tại trong phòng của Lương Khả Ý nữa, đường đường là một công tử con của quan tỉnh, nhưng trong phòng tràn đầy sự giả tạo, thật là chán ghét.

Danh sách chương (137 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137