Chị dâm - Tác giả Dạ Ảnh

Phần 62
Phần 62

Tuyết ngúng nguẩy nói:

– Ô đó là chị anh mà có phải chị em đâu!

Tôi vô tư cãi lại:

– Thì cũng là chị dâu của em còn gì nữa! Chị dâu thì kiểu gì cũng thương em chồng rồi mà thương thì cứ hỏi thôi có sao đâu!

Tuyết xì một tiếng rồi tay chống cằm nhìn mơ màng, những chiếc lá vàng đung đưa theo gió tạo thành một khung cảnh lãng mạn vô cùng.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá xuống cái cổ tay trắng ngần càng khiến cái nước da trắng ửng hồng lên trông đẹp hơn.

Đột nhiên Tuyết quay lại lẩm bẩm nói:

– Ngỡ đi hai người thế anh thịt em thì sao?

Cười ha hả tôi bảo:

– Thì cưới chứ sao nữa!

Tuyết trầm ngâm rồi bảo:

– Cưới á… nhưng em hỏi này, nếu mà cưới thì có còn tự do không đấy?

Nhìn vào ánh mắt có phần thật thà của Tuyêt tôi hỏi thêm:

– Không tự do thì sao nhưng chắc là khi có chồng cũng phải biết tự do của mình đến mức nào đúng không? Chẳng thể nào mà bằng như lúc độc thân được!

Mím đôi môi thật hồng của mình lại rồi Tuyết hừ một tiếng mà bảo:

– Vậy thôi! Khỏi lấy chồng làm cái gì cả, mất tự do hì hì… đi chơi mỗi đứa một phòng không có chung đụng gì đâu nhé!

Chẳng thèm trả lời tôi cười đứng dậy rồi bảo:

– Vậy thì coi như chẳng đi chơi còn hơn, thôi về nào. Chẳng hiểu sao mình lại thích cái kiểu con gái thế này được.

Câu nói của tôi khiến Tuyết phì cười mà nói:

– Kiểu con gái thế này là thế nào.

Vẫn cái giọng giận dỗi tôi bảo:

– Thì là chảnh chọe chứ còn làm sao nữa, may như thế này có vấn đề gì mà về làm vợ khéo mình toi, đau đầu suốt ngày cho xem!

Tiến lại gần huých một cái rồi Tuyết bảo:

– Em làm gì mà ghê gớm vậy đâu, đôi khi lựa chọn em để tán tỉnh thôi cũng là một lựa chọn sáng suốt của anh đấy!
– Vâng! Sáng suốt lắm!

Tuyết cười càng tươi hơn rồi cùng với tôi đi xe, tôi không quên bảo cầm đồ để vào thùng rác rồi mới được về. Phụng phịu làm theo rồi Tuyết ra xe đi cùng rồi bảo:

– Mấy chị ở nhà thì ai dễ tính nhất hả anh Đạt?

Tôi vừa vần cái vô lăng vừa nói:

– Chị nào cũng dễ tình và cũng khó tính, chẳng người nào giống người nào cả nhưng mà chị Hương ok thì mấy bà kia cũng thế thôi. Ở nhà chắc là anh Hiệp chiều lắm đúng không? Cái gì cũng là em gái út mà!

Tuyết ậm ự gật đầu còn tôi liếc nhìn xem biểu hiện thể nào. Cầm cái lọ son tô lại môi của mình Tuyết nói:

– Cũng nhiều nhưng đôi lúc ông ấy tự ti về bản thân lắm… nên là… muốn phát cáu.

Tôi gật gù bảo:

– Tính ra biết mình như vậy thì cũng hơi tự ti thật nhưng mà nói chung là cũng không đến nỗi gì đúng không, chắc là bắt nạt anh từ bé!
– Hồi bé anh ấy bắt nạt em thì có ấy… giờ kể về mấy bà chị của anh đi nào. Biết đâu mai kia lấy nhau thật thì đỡ bị các chị ấy soi.

Vui vẻ tôi nói chuyện rồi tôi kể tỉ mỉ từng sở thích của hai người dĩ nhiên là cũng đá đưa một chút phần sexy vào đó xem biểu hiện của Tuyết như thế nào. Nghe xong Tuyết cười hí hí rồi hỏi lại:

– Ô thế hóa ra các chị anh cũng dâm dê nhỉ!

Liếc nhìn Tuyết tôi bảo:

– Tất cả phụ nữ đều như vậy chứ riêng gì mấy bà chị của anh đâu, chẳng qua là không lộ ra nên mới như vậy thôi, nhìn mặt em là biết. Đây là đánh giá của thằng bạn anh đấy nhé!

Tuyết chu môi vừa đánh son xong nói lại:

– Còn lâu nhé! Không có cái chuyện dâm đâu, làm sao bằng đàn ông được!

Xì một tiếng tôi bảo:

– Ờ có thế không bằng nhưng một khi đã lộ ra thì còn hơn nhiều đúng không nào, hì hì. Thế biết bạn anh là ai không?
– Anh Tú chứ ai! Như hình với bóng thế khéo lại “bóng” thật.

Cười ha hả tôi trêu:

– Cái đó em phải thử rồi… mà thằng đấy nó sát gái hơn anh nhiều đấy, mấy bà bạn của chị anh mê nó lắm!

Tuyết hí hửng bảo:

– Cũng đúng! Nhìn thư sinh ăn nói nhỏ nhẹ, anh ấy còn có nước da giống giống em nữa nhỉ… mấy bà ấy chẳng thích mê!

Tôi thấy vậy hỏi thêm:

– Em có thích không?

Tuyết lắc đầu bảo:

– Không phải “gu” của em… thôi giờ đi đâu chơi đi chứ cứ ngồi trong xe lượn thế này cũng chán lắm đấy!

Tôi giả đò bảo:

– Vậy thì đi nhà nghỉ đi!

Tuyết giơ nắm đấm về phía tôi làm tôi chỉ biết cười trừ, chẳng biết đi đâu thôi đành đi mua sắm. Chả hiểu nhà Tuyết có của chìm của nổi gì mà cũng dư dả tiền nong vô cùng. Không biết có phải lấy lòng mấy bà chị của tôi không mà chọn nhiều đồ chi bốn bà chị lắm.

Đẩy một cái xe hàng cao ngút cất vào cốp xe rồi Tuyết bảo:

– Về nhà em chơi đi!

Đang tính muốn về thì đột nhiên thằng Tú gọi điện rồi bảo tôi có việc quan trọng. Không biết có chuyện gì nên tôi đành bảo Tuyết hôm nào sang chơi sau còn giờ đưa Tuyết về sau đó qua nhà thằng Tú xem thế nào.

Vừa đi đến ngõ thì thằng Tú đứng đợi tôi rồi bảo:

– Qua viện với tao cái, mẹ tao bị tai nạn!

Cả hai thằng phóng vào viện rồi vào phòng cấp cứu thất mẹ nó nằm đó xây xát và cánh tay đã được cố định rồi.

Mẹ nó bị trượt chân ngã chống tay xuống dưới sàn nhà nên bị gãy tay. Thấy thằng Tú và tôi mẹ nó cười gượng rồi bảo:

– Bác sĩ bảo không sao… gãy nứt thôi bó bột là ổn…

Tôi đứng hỏi thăm một bác sĩ một chút còn thằng Tú nước mắt lưng tròng mà hỏi đi hỏi lại mẹ nó xem còn đau chỗ nào không!

Mọi việc cũng không có gì nghiêm trọng, tuổi mẹ nó cũng lớn hơn nữa là cũng chỉ nứt nhẹ xương thôi bó hai ba tuần là được, cũng chỉ bó một lớp thạch cao mỏng mà thôi. Xong xuôi công việc cả ba đi về nhà thì thằng Tú được mấy bà bạn của chị tôi gọi.

Tôi cười trêu nó:

– Khà khà… lại được mấy bà chị chăm sóc rồi sướng nhé!

Nó kéo ra chỗ mà chỉ có hai thằng đàn ông nói chuyện được, thực ra là cái bàn sát gốc cây vú sữa góc cái sân nó bảo:

– Mẹ mệt hết cả người đây còn trêu được!

Tôi cười khà khà bảo:

– Mẹ mày không sao đâu, tí tao hỏi mấy bà chị tao có thuốc gì tao mang qua cho, ăn uống vào là nhanh liền xương thôi mà, mà mấy bà ấy chăm cũng được.

Biết cái ý của tôi thằng Tú nói:

– Thôi tao chịu! Không đỡ được!

Liếc liếc xuống cái đũng quần của nó tôi bảo:

– Mày có thể không chịu nhưng thằng em của mày thì không chắc!

Nó lừ tôi rồi bảo:

– Không chịu cũng phải chịu chứ sao giờ… hì hì… mà với mấy bà đấy khéo mà lao lực chết mất thôi. Bà hà vẫn dính đến mày mà không thèm để ý gì à!

Tôi tặc lưỡi bảo:

– Cũng chán rồi… nhưng cũng dâm đấy. Thịt thử xem thế nào… hôm nào gạ some đi… dâm như thế gạ some được đấy!

Thằng tú lườm tôi bảo:

– Thôi mày ơi… chịu… mà mày cứ nhắc đến tao thèm. Đang tơ tưởng đến cái con hàng múp mụp của bà Loan đây!

Cười ha hả tôi trêu:

– Quá múp à… Loan vú bự trong huyền thoại còn gì nữa, thế bảo đến chăm mẹ đi. Kiểu gì mấy bà ấy chẳng đến, tao là tao ngán lắm rồi.

Đúng là “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu” thằng Tú nói luôn:

– Lại chăn được em nào ngon lành đúng không?

Tôi cười bảo:

– Đấy không phải là chăn, trùng hợp ngẫu nhiên thôi.

Danh sách chương (134 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134