Cẩm Y Vệ Đại Minh - Quyển 5

Phần 60
Phần 60: Thân Các Lão

Từ Tân Di nhận Triệu thị chúc câu vạn phúc chỉ thoáng gật đầu một cái, thuận tay giao roi cho nữ binh Giáp, ba nàng hiểu ý bèn đi ra ngoài canh cửa và hai phòng hai bên, ngăn những người không có phận sự.

– Mới vừa rồi cỡi ngựa dạo giáo trường mấy vòng, khiến cho Triệu di nương phải đợi lâu.

Từ Tân Di dứt lời đường hoàng ngồi xuống ghế, cười khẽ phất tay:

– Mời di nương ngồi, ta đang có chuyện muốn thương lượng với nàng.

Triệu di nương chỉ dám ngồi nửa mông, lúng túng nói:

– Phu nhân xuất thân tôn quý bực nào, tỳ tử là ai, sao dám để phu nhân hạ cố như vậy, có gì xin cứ căn dặn, tỳ tử làm theo là được.

Mấy câu này nàng ứng đối đắc thể, không hổ đã từng hầu hạ trong phủ Thân Thời Hành, cũng học được chút ít.

Từ Tân Di toét miệng cười một tiếng, tỏ vẻ không quan tâm:

– Cũng không phải là đại sự gì, có phong thư khẩn yếu cho Thân Các Lão mà thôi, nếu nhờ người khác mang đi sợ rằng dọc đường tiết lộ phong thanh, không thể làm gì khác hơn là phiền nàng đưa thư.

Triệu di nương nghe tim mình như chìm xuống, chuyện nhà mình mình rõ ràng, đến y quán này chữa bệnh làm đẹp đã là cực hạn cho phép của lão gia. Nếu như hiện tại giao thông trong ngoài, truyền tin cơ mật, đây cũng không phải là chuyện mà nàng dám làm. Huống chi gần đây dường như lão gia cố ý duy trì khoảng cách thích hợp với phe Giang Lăng đảng ngày xưa, bình thường nghe lão làm như vô ý nói ra, dường như nhà mình cũng có tai mắt của Trương Tứ Duy và Đông Xưởng nằm vùng.

Triệu di nương nặn ra nụ cười khổ sở, tỏ vẻ hết sức khó xử:

– Không dối gạt phu nhân, mặc dù danh tiếng bên ngoài tỳ tử không tệ, nhưng thật ra cũng chỉ là thân phận nô tỳ, so với phu nhân giống như trên trời dưới vực, làm sao có thể giúp được phu nhân. E rằng lão gia của nô tỳ…

Từ Tân Di phóng khoáng khoát khoát tay:

– Không cần khó xử như vậy, nàng không cần nói về phong thư này cho bất cứ kẻ nào nghe, lúc ở một mình trong phòng với Thân Các Lão hãy giao cho lão. Ta đã nghe ngóng qua, nàng được sủng ái nhất Thân phủ, ngày nào Thân Các Lão cũng tới phòng nàng.

Dứt lời Từ Tân Di cười xấu xa, ra vẻ ta đây cái gì cũng biết.

Triệu thị không còn gì để nói, muốn cự tuyệt lại không dám, đáp ứng lại khó xử.

Từ Tân Di không nói hai lời, móc ra từ trong ngực một xấp ngân phiếu thật dày, ném lên bàn:

– Đây có năm ngàn lượng bạc cho nàng uống trà. Về phần Thân Các Lão, nói thật với nàng, sau khi đưa phong thư này nàng sẽ càng được lão sủng ái hơn nữa.

Sắc mặt Triệu thị thay đổi mấy lần, cuối cùng cắn răng một cái, thầm nhủ trong lòng: Cho dù là lão gia trách tội, chỉ cần ta giở thủ đoạn làm nũng ra, chẳng lẽ bị đánh chết sao? Vạn nhất lão gia tức giận mười hai phần, ta sẽ đổ hết sang cho Từ Tân Di, nói là nàng buộc đưa tin, dù sao toàn kinh sư đều biết Từ đại tiểu thư là một nữ ma đầu nổi danh.

– Phu nhân ra lệnh, tỳ tử không dám không theo, không dám nhận thưởng của phu nhân.

Triệu thị giả vờ đẩy xấp chi phiếu ra, nhưng trong mắt nàng lại toát ra vẻ nóng bỏng.

Từ Tân Di cười:

– Thưởng thì nàng cứ nhận đi, bản Đại tiểu thư suy đoán e rằng tương lai Thân Các Lão sẽ thưởng nàng nhiều hơn.

Hôm sau, cửa hậu viện y quán đi thông tiền đường bị khóa chặt, ba nữ binh Giáp Ất Bính qua lại dò xét, phàm là nữ khách y quán đến gần bèn nói là hậu viện đang dọn dẹp tạp vật, khách sáo mời rời đi.

Trong ngõ hẻm bên ngoài hậu viện, có mấy tên lưu manh đang chơi ném tiền, chỉ có ánh mắt thỉnh thoảng chợt lóe tinh quang. Nếu như là người quen nhận ra bọn họ nhất định sẽ giật mình kinh hãi: Trong đám lưu manh này lại có cẩm y Bá Hộ Điêu Thế Quý, Hoa Đắc Quan.

Cách đó không xa trên lầu hai quán trà, một lão đầu khuôn mặt vàng khè râu bạc đang vừa thổi vừa uống chén trà nóng. Tay bưng chén trà đặc biệt cứng cáp, móng tay bén tựa như cương đao, hai mắt như chim ưng sát khí ẩn hiện. Nếu như râu biến thành màu đen, không hề dán sát mang tai mà mọc tua tủa giống như cương châm, mặt không còn vàng khè, giảm bớt nếp nhăn một ít, sẽ có rất nhiều người cả kinh cắn đầu lưỡi: Người này chính là Đông Xưởng Lý Hình Bá Hộ Hoắc Trọng Lâu!

Trong hậu viện chỉ có một người, Từ Vị Từ Văn Trường áo xanh giày vải ngồi xếp bằng, dáng vẻ hào sảng cuồng phóng không giảm, trước người có một chiếc bàn thấp trên bày rượu Thiệu Hưng, một dĩa đậu phộng, một dĩa đậu hủ khô, tự rót tự uống.

Tới rồi! Kiệu nhỏ hương đằng mà Triệu di nương ngồi từ trên đường cái xa xa đi tới, quẹo vào hẻm nhỏ. Bọn Hoắc Trọng Lâu, Điêu Thế Quý, Hoa Đắc Quan thảy đều tập trung tinh thần, cho đến khi kiệu nhỏ kia vào hậu viện lại để tâm phòng bị có người theo dõi.

Cỗ kiệu tiến thẳng vào hậu viện, lại không ai xuống, nha hoàn theo kiệu cùng bốn tên kiệu phu áo xanh nón nhỏ không nói một lời, đi ra ngoài đóng cửa viện lại.

Từ Văn Trường cũng không thèm nhìn tới cỗ kiệu kia một lần, chỉ lo nốc rượu Thiệu Hưng, cười dài ngâm thơ:

– Mạc nhạ Xuân quang bất chúc nông, nhất hương dĩ túc áp thiên hồng. Tổng lệnh trích hướng Hàn nương tụ, bất tác nhân gian não xạ phong.
– Mạc nhạ Xuân quang bất chúc nông, nhất hương dĩ túc áp thiên hồng…

Người trong kiệu lẩm bẩm thưởng thức câu thơ này, dứt khoát vén màn kiệu lên, sau đó đi ra.

Cũng không phải là vị Triệu di nương hôm qua, mà là đương triều Thứ Phụ, Thiếu Phó, Vũ Anh Điện Đại Học Sĩ Thân Thời Hành!

Từ Văn Trường vuốt chòm râu vàng nâu khẽ mỉm cười, an bài mồi nhử quả nhiên một phong thơ đã dẫn dụ được Thân Thời Hành tới. Vốn dùng biện pháp khác cũng có thể liên lạc được, nhưng vào lúc này ở nơi này ta phải lên mặt mới được. Bình thời Thân Thời Hành vẫn tự cao, không thèm để ý công danh lợi lộc, nếu lão nhận thư mà không chịu tới vậy thì vạn sự đều hỏng, ta lại phải nghĩ biện pháp khác. Nhưng chỉ cần lão tới, vậy kế tiếp rất dễ nói chuyện.

Thân Thời Hành đi xuống kiệu, may là lão có lòng dạ thâm sâu như bể cả, vào giờ phút này cũng có chút kích động khó xử. Bởi vì mới vừa rồi Từ Văn Trường ngâm mấy câu thơ kia, bề ngoài là ngâm vịnh hoa lan, ẩn ý trong đó đã chạm sâu vào trong tâm khảm lão.

Địa vị nội các Thủ Phụ đứng đầu văn thần, quyền khuynh triều dã từ năm Gia Tĩnh, Nghiêm Tung, Từ Giai, Cao Củng, Trương Cư Chính, ai nấy đều là quyền thần tột đỉnh. Tuy rằng kết cục của từng người khác nhau, nhưng lúc còn trên đài cũng là Xuân phong đắc ý.

Ngay cả kẻ vô sỉ như Trương Tứ Duy cũng nhờ vào trở mặt mà leo lên được địa vị Thủ Phụ, nhưng bất kể Trương Cư Chính hay là Trương Tứ Duy, ai cũng xem họ Thân lão là hạng người cúi đầu xếp tai, không biết rằng Trạng Nguyên khoa Nhâm Tuất năm Gia Tĩnh bốn mươi mốt chính là Thân Thời Hành. Lão không biết lúc nào mới tới phiên mình Xuân quang rực rỡ đây…

– Thân Các Lão đại giá quang lâm, thôn phu sơn dã không kịp tiếp đón, từ xa thứ tội thứ tội!

Từ Văn Trường đứng lên chắp tay hành lễ với Thân Thời Hành, nở một nụ cười mỉm.

Danh sách chương (150 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150