Bạn đang đọc Quyển 4, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Thi” tại đây: tại nguồn:
Sau khi vị đạo sĩ già này bói toán xong thì cứ chạm chạp mãi không chịu lên tiếng, thậm chí còn bấm ngón tay tính toán không ngừng.
Bộ dáng đó giống như sợ mình tính sai rồi, cho nên vẫn đang tính đi tính lại lần nữa.
Ông cụ Nhậm đợi hồi lâu, chỉ thấy đạo sĩ già cau mày, vẫn không ngừng quan sát quẻ tượng thì có chút sốt ruột mở miệng hỏi:
“Đạo trưởng, ông đã tính ra chưa? Nếu không tính ra thì quên đi. Cháu trai của tôi mới ra đời, nhà họ Nhậm tôi có phúc lắm mới có được một đứa con trai. Ở chỗ này có một phong bao đỏ, ông cầm lấy rồi lên đường đi!”
Không thể không nói, ông cụ Nhậm này là một người tốt bụng.
Nhưng vị đạo sĩ già kia vẫn mặt ủ mày chau như cũ, cũng không thèm liếc mắt xem chiếc phong bì màu đỏ kia lấy một cái.
Thay vào đó là thở dài một tiếng rồi nói với Ông cụ Nhậm một câu: “Nhậm tiên sinh, tôi đã tính ra rồi, chỉ sợ là thời gian của ông không còn nhiều lắm.”
Bởi vì lúc đó nhà họ Nhậm may mắn có được một cậu con trai, cho nên có rất nhiều họ hàng đến nhà họ Nhậm để chúc mừng.
Lúc đó vừa nghe đạo sĩ già nói như vậy, mấy người họ hàng, trong đó bao gồm cả Nhậm tiên sinh của hiện tại đều nổi giận, thậm chí là có người còn muốn đánh vị đạo sĩ già này và còn muốn đuổi ông ấy đi.
Ngay cả một số họ hàng là nữ cũng mắng vị đạo sĩ già này không biết nói chuyện, ông cụ Nhậm có lòng tốt cứu ông ta trở về, nhưng ông ta lại trù ẻo ông cụ Nhậm như thế.
Tâm tình của ông cụ Nhậm vốn đang rất tốt, nhưng sau khi nghe thấy lời này thì cũng lập tức tối sầm mặt lại, nhưng ông cụ Nhậm là người có tâm lòng nhân hậu, hơn nữa bản thân đã ở trên thương trường dốc sức làm việc nhiều năm, cho dù có tức giận đến đâu thì cũng sẽ không biểu lộ ra ngoài, cho nên lúc này mới lại hỏi thêm một vấn đề:
“Đạo trưởng, không biết có thể chỉ giáo thêm cho tôi được không? Bản thân tôi không bệnh không tai, thân thể khỏe mạnh, sự nghiệp thành công, thậm chí còn là một tráng niên chính trực.”