Bạn đang đọc Quyển 4, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Long Nhất Pháp Sư” tại đây: tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn:
“Vậy nữ nhân trong Băng cung kia đâu? Nàng ta cũng không có nói cho nàng sao? Nàng vô duyên vô cớ từ Thánh thành tới Băng cung mà không có nghi vấn sao? ” Long Nhất liền hỏi. Theo lý mà nói thì Vô Song khẳng định sẽ hỏi tại sao, nữ nhân tại Băng cung kia không có lý do nào không nói cho nàng biết được.
Vô Song lắc đầu, khẽ thở dài: “Không phải không muốn hỏi, nhưng mà không có đủ thời gian. Lúc ấy thiếp vừa ở thủy tinh cung ra thì phát hiện thấy sư phó tinh thần suy sụp, bà liền bảo thiếp vào tu luyện thất tại Băng cung tu luyện thủy hệ ma pháp, sau đó nói với thiếp hai năm sau hãy rời băng nguyên nhập thế, thiếp cũng cứ như vậy mà đi. ”
Long Nhất nghe vậy liền cả kinh, trong đầu hiện ra thân ảnh cô lãnh tuyết ngạo nọ. Thật không nghĩ tới nàng cũng đã chết, vốn tưởng rằng nhân vật thần tiên như vậy thì suốt đời không thể chết. Mặc dù bản thân đã từng vì Vô Song mất đi trí nhớ mà trong lòng oán nàng, nhưng lúc này mới biết là do mình hiểu nhầm, trong lòng cũng không khỏi cảm thấy mát mát, thương cảm.
Có lẽ bởi vì khóc trong mộng mệt mỏi, Vô Song nằm trong lòng Long Nhất mà ngủ say, còn Long Nhất thì suy xét lại mọi việc một cách nhanh chóng nên cũng không thể ngủ.
Thế cục tại Thương Lan đại lục tạm thời cứ mặc kệ, nhưng mà sự kiện chúng thần khiến Long Nhất vướng mắc vào một vấn đề nhỏ. Lôi thần cùng Hắc ám chi thần đều không có nói rõ ràng với hắn, biết càng nhiều thì càng mơ hồ không hiểu được, đợi đến lúc mây mù tan đi, ngày đó không biết hắn có còn ở trên đời không.
Trời dần dần sáng, hắc vụ bao phủ bầu trời Di thất chi thành đã phai nhạt đi rất nhiều, chỉ có vong linh quân đội vẫn đứng thẳng, chỉnh tề, không hề nhúc nhích.
Long Nhất dắt Vô Song từ trướng bồng đi ra ngoài thì phát hiện ba người Man Ngưu, Nạp Lan Như Nguyệt cùng Bối Toa đã sớm ở bên ngoài rồi.
“Vô Song tỷ tỷ, người không sao chứ. ” Nạp Lan Như Nguyệt cùng Bối Toa đồng loạt tiến lên, quan tâm hỏi.
Vô Song cảm thấy ấm áp trong lòng, nhẹ cười nói: “Ta không có việc gì, các muội không cần lo lắng. ”
“Vô Song tỷ tỷ, tỷ vừa cười. ” Nạp Lan Như Nguyệt ngạc nhiên kêu lên, nàng cùng Vô Song sống chung một thời gian, nụ cười của Vô Song phải nói là rất hiếm.
Vô Song cầm bàn tay nhỏ bé của Nạp Lan Như Nguyệt cùng Bối Toa, quay đầu nhìn Man Ngưu, trong lòng có cảm giác thân thiết. Hắn là tiểu đệ của Long Nhất, đã từng vào sinh ra tử cùng nhau, sau khi khôi phục lại trí nhớ, không khỏi cảm thấy tự nhiên thân thiết.
“Man Ngưu, đã lâu không thấy. ” Vô Song vẫn mang theo nụ cười như cũ.
Man Ngưu gãi gãi ngưu giác trên đầu, có chút không hiểu, rõ ràng tối qua mới thấy nhau, như thế nào lại bảo đã lâu không gặp? Hắn rốt cục không hiểu là tại sao lại như thế này.
Tâm niệm Nạp Lan Như Nguyệt nhanh chóng nắm bắt được điểm nào đó, nàng mẫn cảm phát hiện ra có sự khác lạ, nhưng lại không rõ sự khác lạ đó, lúc này nghe Vô Song nói chuyện với Man Ngưu như vậy, liền có chút giật mình, nàng chần chừ hỏi: “Vô Song tỷ tỷ, có phải tỷ đã khôi phục lại trí nhớ? ”
Khôi phục trí nhớ? Hai ngưu nhãn của Man Ngưu mở to nhìn Vô Song.
Vô Song ôn nhu nhìn Long Nhất, mỉm cười rồi gật gật đầu.
“Chúc mừng Vô Song tỷ tỷ, phu quân rốt cục cũng đã an tâm. ” Nạp Lan Như Nguyệt vui vẻ cười nói, bản thân hằng đêm ở bên cạnh Long Nhất, nàng rất nhạy cảm đối với sự thay đổi của Long Nhất. Tại Lôi thần cấm khu nọ, Long Nhất mặc dù khuôn mặt luôn tươi cười hi hi ha ha nhưng nàng biết Long Nhất thật sự không có vui, hắn luôn ngây ngốc nhìn sau lưng Vô Song, vẻ mặt rất ảm đạm thê lương. Nhưng nàng vừa quay lại nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của hắn, tâm tình hoàn toàn chân thật, không có che dấu.
Đột nhiên Long Nhất tựa hồ nhớ tới cái gì, hắn lấy ra quả thủy tinh cầu rơi xuống từ hai xác chết nọ, đưa cho Vô Song rồi nói: “Nàng xem thủy tinh cầu này có gì lạ không? ”