Liên minh nữ thần

Tác giả: tài năng | 20 chương | Hoàn thành
Chương 1

Đàm Tuấn Khải là một cậu bé mồ côi, cậu vốn dĩ là một cậu ấm sống trong nhung lụa, với sự yêu thương của bố mẹ, nhưng cậu đâu biết rằng, tai hoạ đang sắp giáng xuống gia đình cậu, một tai hoạ đã mang đến cho cuộc đời cậu sự mất mát vô cùng khủng khiếp, bố mẹ cậu chỉ trong một đêm đã bị sát hại bởi một tên trộm tàn ác. Tên trộm trong lúc lẻn vào nhà ăn để ăn cắp tài sản nhưng bị chú bảo vệ gác cổng phát hiện, và hắn đã giết hại hết tất cả những ai có mặt trong ngôi nhà, kể cả chú bảo vệ gác cổng, chỉ vì một phút lơ là của bảo vệ mà đã khiến cả gia đình cậu đã chìm trong vũng máu… Lúc ấy cậu vừa tròn 10 tuổi.

Thang lang, không nơi nương tựa, đói khát, không ai cho ăn một bửa ăn no nê cho dù chỉ cần một bát cơm trắng. Cậu cứ đi, đi mãi không có điểm dừng chân và rồi lạc vào một khu rừng vắng, nằm co ro trong một hang động lạnh lẽo, đôi môi tái nhợt, đôi mắt yếu ớt. Tưởng chừng như sắp buông xuôi hết tất cả, bỗng có một tia sáng từ sâu trong hang động chiếu ra, ánh sáng dần dần mở rộng và xuất hiện một thiếu nữ cực xinh đẹp, nàng mặc bộ đầm trắng tinh, đầu đội vòng hoa lá, sau lưng mộc ra đôi cánh được kết lại bằng những chiếc lá xanh biếc, đôi cánh ấy xoè ra thêm 2 đôi cánh khác (cánh ba tầng).

Câu bé đang nằm thiếp đi, với đôi mắt mệt mõi, cảm thấy có người xuất hiện liền bật người ngồi dậy và sợ hãi. Thiếu nữ thấy vậy liền chấn tĩnh cậu bé:

– Đừng sợ, ta là Rừng, ta đến là để cứu ngươi, hỡi cậu bé tội nghiệp. Rừng, ngươi tên gì, năm nay bao nhiêu tuổi?

Cậu bé đáp:

– Cháu là Đàm Tuấn Khải, cháu 10 tuổi.

Thiếu nữ thần rừng, xoè đôi bàn tay ra và biến ra trên tay 2 miếng đùi gà rán KFC, đựng trong tàu lá chuối, lại biến ra một ly pepsi loại lớn, đưa cho cậu bé ăn cho đỡ đói. Nhìn cậu bé ăn uống cẩu thả, ngấu nghiến, vì cơn đói khát, đôi mắt lệ tràn mi vì thương cho số phận của cậu bé, Rừng khẽ ôm cậu bé vào lòng khi cậu đã ăn uống xong xuôi. Cất tiếng nói ngọt ngào, thầm thì bên tai cậu bé:

– Tuấn Khải, ngươi hãy đi theo ta, ta sẽ đưa ngươi đến một nơi.

Rừng nắm lấy tay cậu bé và biến mất…

Xứ sở Goddess, xứ sở của các . Là một thế giới hoàn toàn khác với trái đất, một thế giới của các gia tộc, ma thú, các tinh linh, và các vị nữ thần. gồm có: Cao nhất là Thánh Nữ Ozawa – Khiêu Gợi – Ân Ái – Tình Yêu – Thời Gian – Chiến Tranh – Ánh Sáng – Sầu Bi. của Hệ Mặt Trời gồm: Mặt Trời – Mặt Trăng – Kim – Mộc (Rừng) -Thủy – Hoả – Thổ – Thiên Vương – Diêm Vương và Hải Dương. Trong tất cả các, Thánh Nữ Ozawa vẫn là vị thần đứng đầu.

Gia tộc gồm có: Elf – Tiên, Dark Elf – Tiên bóng tối, The Beast – Người Thú, Master – Pháp Sư, Shorty – Người Lùn và Human – Loài Người.

Mỗi một thành viên trong gia tộc được chia ra làm 8 cấp chiến đấu: Quyền Sinh – Quyền Sĩ – Quyền Sư – Quyền Vương – Quyền Đế – Quyền Thần – Quyền Thánh và Quyền Chúa Tể. Từ Quyền Sinh và Quyền Sĩ có 10 tầng để luyện thành, từ Quyền Sư đến Quyền Đế là 12 tầng, còn lại Quyền Thần đến Quyền Chúa Tể là 18 tầng.

Các Vũ Khí chiến đấu cũng có giai cấp cũng như chất lượng của vũ khí được chia ra gồm: Sơ Cấp – Trung Cấp – Cao Cấp – Thần Binh – Thánh Binh và Đại Đế Binh. Các cấp thuốc chửa trị gồm: Sơ Dược – Trung Dược – Cao Dược – Thần Dược – Thánh Dược và Đại Đế Dược. Thợ chế tạo vũ khí được gọi là Binh Khí Sư, cũng làm có các cấp bậc: Tập Sinh – Thợ Rèn – Đô Đốc Sư – Thần Sư – Thánh Sư và Đại Đế Thánh Sư. Các thợ chế tạo dược phẩm, thuốc chửa bệnh, thuốc trị thương được gọi là Hoàn Dược Sư gồm các giai cấp: Tập Sinh – Dược Sư – Ngự Y – Thần Y – Thánh Y và Đại Đế Thánh Y.

Ma Thú gồm: Sơ Cấp – Trung Cấp – Cao Cấp và Thần Thú.

Tinh Linh: Sơ Cấp – Trung Cấp – Cao Cấp và Thiên Thần.

Gia Tộc Human – Loài Người, tại Tổng Đại Đường Gia Tộc Human, Tộc Trưởng, Tộc Trưởng Phu Nhân cùng với Bát Đại Trưởng Lão, các cao thủ, đấu sĩ và các đại chúng gia tộc Human đang mỡ yến tiệc mừng thọ mẫu thân của Tộc Trưởng. Trong giữa yến tiệc, bổng có một ánh sáng từ trời chiếu xuống cùng với muôn hoa lá rơi tự do rất đẹp, một Thiếu Nữ xuất hiện với bộ đầm trắng, đáp xuống bằng đôi cánh 3 tầng, bên cạnh là một cậu bé tầm 10 tuổi, đó chính là cậu bé Tuấn Khải. Tộc trưởng, Tộc Trưởng Ohu Nhân, các trưởng lão cùng các đại chúng gia tộc Human phải tạm dừng yến tiệc, Tộc Trưởng vội vàng dẫn theo các tính hữu đến nghênh đón Rừng: Rừng, kính chúc mãi mãi trường tồn. mãi mãi trường tồn.

Rừng: Rừng, hôm nay được giá lâm là phúc của tiêu nhân và bá tánh tộc Human phải chăng có điều gì dậy bảo chúng thần ạ. ạ, có điều gì xin cứ nói, chúng thần xin hứa hoàn thành bất điều sai bảo ạ.

– Ừhm! Thật ra cũng không có gì to tát chỉ là đứa bé đang đứng bên cạnh ta, có hoàn cảnh đáng thương côi cha mẹ, đã được Thánh Nữ Ozawa coi trọng, và sai ta đến giải cứu. Hôm nay ta đem đứa bé đến đây, mong ngươi hãy nhận lấy thương yêu coi sóc, nuôi dậy thành người, đừng để nó bị ăn hiếp, nếu cậu bé bị gì ngươi gánh tội không hết đâu, ngươi có hiểu ý ta không?

– Dạ, an tâm, chúng thần xin hứa không phụ lòng nhiệm vụ đã giao phó, còn điều khác không ạ.

– Tốt, ta đã yên tâm rồi, ta chỉ có bấy nhiêu thôi. Giờ ta phải quay về bẩm báo Thánh Nữ Ozawa, các người nhớ kỹ lời ta nói, đừng làm ta thất vọng.

Trước khi đi Rừng dặn dò cậu bé: Rừng cất cánh bay vút lên trời, rồi biến mất. Các đại chúng cùng tộc trưởng đồng loạt quỳ xuống, đồng thanh hô to:

– Tạm biệt , Rừng bảo trọng

– tỷ tỷ, xin tỷ bảo trọng.

Cậu bé Tuấn Khải đôi mắt rưng rưng, xa xâm nhìn về phía bầu trời. Nhậm Tiêu Vân (Tộc Trưởng Phu Nhân – cũng là Sư Nương của Tuấn Khải sau này) thấy vậy liền đến bên Tuấn Khai, dịu dàng ôm lấy cậu vỗ về.