Bạn đang đọc Quyển 10, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Liên Minh Huyền Thoại” tại đây: tại nguồn: tại nguồn: tại nguồn:
Sa mạc Shurima, ở phía đông.
Right khoắc trên mình một bộ đồ đặc trưng của người sống trong sa mạc, ánh mắt vô hồn bước từng bước trong cái sa mạc khô cằn mênh mông không mục đích.
Hiu… hiu…
Từng cơn gió nóng rực thổi ngang nhưng đối với Right lúc này cơn gió ấy không đem lại một chút cảm giác nào cho bản thân, nếu nói về cơ thể bên ngoài của hắn lúc này trông cũng không khác gì người bình thường, ngoại trừ có vài chỗ vẫn còn các vết sẹo mờ ra thì cũng không thấy có gì lạ. Thế nhưng ai biết được rằng, trong chính cái cơ thể tưởng chừng như hoàn hảo bình thường kia lại có vô số các bộ phận của người anh em Alexander của hắn, thậm chí còn không ít các ngũ tạng là của một con quái thú nào đó đầy đáng sợ.
Right cứ như vậy bước đi trên sa mạc, đôi chân của cậu ta bất ngờ ngừng lại, đôi mắt nhìn về phía mặt trời đang tỏa sáng đầy dữ dội kia mà hét lên:
– Ta nên đi đâu và về đâu đây?
Xoẹt!
Giống như một loại cảm giác siêu nhạy bén nhắc bảo Right nguy hiểm xuất hiện, cậu ta nhanh như một cơn gió nhảy lên phía trước, mặt đất của Right vừa đứng lúc nãy lập tức nổ tung, đất cát văng tứ tung. Ánh mắt của Right trở nên vô cùng đáng sợ chăm chú nhìn 4 bóng đen xuất hiện trước mặt.
“Cuối cùng cũng tìm được ngươi! Thực sự quá vất vả!”
Một giọng nói quá quen thuộc, kẻ đứng trước mặt Right không ai khác chính là Taurus, con bò điên này suốt một thời gian dài vẫn không bỏ qua cho Right. Hắn luôn quan niệm “Sống phải thấy người, chết phải thấy xác”, sau khi Right rơi xuống núi hắn đã xuống dưới đó để tìm xác của cậu ta vốn định là băn vằm hắn thành ngàn mảnh để tế linh hồn của Scorpio thế nhưng suốt ba ngày dưới chân núi hắn lại không thể nào tìm ra xác của Right. Kể từ đó hắn đã nghĩ rằng Right còn sống, hắn gửi thư cho ba tên thuộc hạ thân tín nhất của mình cùng nhau đều tra tung tích của Right. Một tuần trước ngay sau khi biết được Right xuất hiện ở sa mạc Shurima bọn chúng không ngần ngại đường xa truy đuổi đến tận đây.
Nợ máu phải trả bằng máu, Taurus giết chết người bạn thân của cậu ta, sau đó còn đánh hắn rơi xuống vực, mối nhục này hắn chỉ biết dùng máu tươi để tẩy.
“A aaa…” – Right cảm giác được nỗi đau xé nát tim gan, mấy hôm nay hắn tạm thời xoa dịu bản thân, không muốn nghĩ tới cái chết của Alexander, hiện tại cũng đến lúc bùng phát, không nén nổi ngửa mặt lên trời hú vang.
Âm thanh cuồn cuộn như tiếng sấm đùng đục nổ vang trên tầng không sa mạc, vô vàn hạt cát vàng nhỏ xíu dưới đất liên tục nhảy lên.
“Ầm, ầm, ầm…”
Mấy gò cát gần đó bị tiếng rú bi thương của Right làm sụp đổ, bụi bốc lên mù mịt.
Chiếc áo khoác chống nắng bên ngoài lập tức bị đôi tay của hắn xé toạt, mái tóc dài phất phới, bóng người cô đơn, lạnh lẽo đứng đơn độc giữa sa mạc.
Taurus không một chút sợ hãi trước sự giận dữ của Right, ngược lại hắn còn cảm thấy vô cùng hứng thú, đôi mắt đỏ ngầu nói với ba tên thuộc hạ của mình:
– Sif, Bone, Hazta, đối thủ lần này khác rất xa với chính bản thân hắn của lần trước, các ngươi nhớ cẩn thận.
Ba tên thuộc hạ của Taurus tên nào tên nấy tướng tá cao to, vai u thịt bắp, đúng là chủ nào tớ nấy, khuôn mặt của bọn chúng thì dữ tợn khỏi bàn.
– Hay lắm! Tự mình đến nạp mạng thế này đỡ mất công ta phải đi tìm. Nợ máu phải trả bằng máu, đền mạng cho bạn của ta đi.
– Hừm, không đến lượt ngày Taurus ra tay cứ để hai bọn ta là đủ.
Bone và Hazta bước lên phía trước hô lớn, trừ thần sắc cuồng ngạo giống Taurus, trên mình mỗi người đều lộ ra dã tính, đặc biệt là đôi mắt, không khác nào ác thú, nhìn Right với vẻ nanh ác.
– Chỉ hai người các ngươi liệu đã đủ sức để ngăn cản ta? Được, trước tiên cứ lấy đầu hai người các ngươi làm vật tế cho người bạn của ta bên kia thế giới.
– Ngông cuồng, ngu si! Ngươi nghĩ mình là ai mà dám nói những lời đó. Để bọn ta lấy cái đầu của ngươi trước sau đó là đến các anh em của ngươi đem tế vong hồn của ngài Scopio tôn kính.
“Ầm.”
Một tiếng nổ vang lên.
Cuộc chiến đã nổ ra.