Ông Quốc tới chân cầu thang rồi gọi vọng lên.
“Bảo, xuống đây ba biểu con”
Không có tiếng trả lời, vì vậy một lần nữa ông hét lên, lần này to hơn một chút.
“Bảo! ” Vẫn im lặng.
Nó làm cái quái gì vậy? Ông Quốc tự hỏi và lên lầu đi tìm con trai.
Bảo đã không nghe thấy tiếng ba mình la lên, vì nó đang bận rộn với tai nghe thì áp vô tai, trong khi tay xục cặc còn mắt dán vô màn hình, nó đang xem phim . Nằm dài trên giường với hai bàn tay đưa xuống quần của mình, thằng Bảo tưởng tượng nhân vật trong phim giống như mẹ nó. loạn luân mà nó vừa xem lúc nãy. Những bóng hình phụ nữ khác trở nên lu mờ trước mẹ nó.
“Bảo!” Mẹ nó kêu lên.
“Hở?” Bảo giật mình, tỉnh người lại.
“À, thôi mẹ xin lỗi. Mẹ không biết có giúp gì con thêm chuyện gì không”
Với vẻ mặt bối rối trên khuôn mặt của bà ta, bà hỏi nó một lần nữa nếu nó muốn có một cái gì đó lạnh để uống hay không.
“Không cần đâu mẹ. Con muốn làm cho xong sớm để chơi game trước khi đi.
“Được rồi con yêu. Nhớ đừng làm gì hại sức khỏe trước khi lên đường. Mẹ không muốn nghe ba con than phiền nếu chúng ta không đi chơi được chuyến đi này”
“Không sao đâu mẹ” Bảo nói to lên khi mẹ nó trên đường quay vô nhà.
Thằng Bảo hướng cặp mắt dâm tà của mình nhìn chằm chằm vào mẹ nó khi bà ta đang bước đi. Nó không thể chịu nổi nhiệt khi ngắm nghía hai mông đít mẹ đung đưa từ bên này sang bên kia theo mỗi bước đi. Con cặc nó cương lên khi nó nhìn cơ thể gợi dục của mẹ nó.
Mày bệnh hoạn thật, nó nhủ thầm. Khi quay lại chiếc xe, nó tự bạt tai mình và cố gắng xóa những hình ảnh đang hiện lên trong đầu, cố gắng làm cho xong việc.
Bà Ly đã vô trong nhà, nhớ lại cái cách mà con trai bà đã nhìn bà. Nó thèm muốn cơ thể mình hay sao? Sự nhạy cảm của phụ nữ mách bảo cho bà thấy điều đó.